Khi em về lá phong chưa kịp đỏ,
Nắng quê nhà đã vời vợi hanh hao,
Thôi em hãy đem theo ngàn hơi thở,
Anh để dành cho những lúc xa nhau.

Em về để, có một lần rất thật,
Sóng đôi bờ bỗng chốc hóa ca dao
Và hạnh phúc, hiếm hoi - ngày nhật thực,
Đưa bóng hình vào tận giấc mơ sâu.

 Huỳnh Minh Lệ
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.