Cuộc đời lắm nỗi nhiêu khê
tình yêu rồi cũng não nề xót xa
em qua mấy ngõ đường hoa
cho ta xin giữ nét ngà ngọc xưa
em đi trời có đổ mưa
hứng dùm ta chút buồn đưa mê đời
em về hồn có chơi vơi
lòng ta đây cũng bời bời nỗi đau
tình mình như ngọn cỏ lau
mong manh gió và tựa màu sương thu
mai này kẽo kẹt nôi ru
em ơi nhớ- nhớ- cho- dù- nhớ- thôi.

 Trần Thanh Quang
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.