Vành tang con chít quanh đầu
trắng như  đời mẹ với màu thời gian
trắng như mắt mẹ võ vàng
nhọc nhằn với những lo toan cuộc đời . . .

gió gào và gió lặng  thinh
chia cùng con mẹ trong im lặng này
áo con mảnh vá còn đây
còn mang hơi ấm bàn tay mẹ luồn.

ngoài trời mưa nặng hạt tuôn
làm sao gột được nỗi buồn nơi con
“còn cha gót đỏ như son …”
câu  ca dao mẹ ru con thuở nào

vọng về như tiếng thì thào
cố quên mà vẫn nao nao trong lòng
đưa mẹ con đưa trên sông
thuyền trôi mấy dặm tới dòng chia ly

quan tài áp má con tì
tìm hơi hướm mẹ- mẹ đi sao đành
trời xanh vẫn một màu xanh
sông kia cũng xót chòng chành thuyền chao

con không nói được lời nào
dòng nước mắt cứ tuôn trào Mẹ ơi !!!

 Trần Thanh Quang
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.