Có một mùa thu đi lạc  . .
tôi tìm chiếc lá vàng để trút nước mắt
những xác tuổi như xác lá không còn biết ngẩn ngơ mùi ẩm mốc
đêm xé rách nụ cười của tuổi nào ấp ủ
bóng tối trần truồng tối hết những già nua
tôi cắm vào đêm ngọn gió trời tàn tạ
và chết tưng bừng cho héo ruỗng một buồn rơi
như cái chết của mùa thu khóa cửa
tôi búa đinh gõ tụng niệm nắp quan tài
đêm ngụy lời
hiển hiện một lầm thang!

Đổ vào tôi đêm 14 đầy trăng
ngày kia . . .
trăng đánh mất mênh mông
tôi cặm cụi vẽ trong khoảng vắng
con mắt mưng đỏ dáng vào Đá Trắng
mang tro lên núi hỏa táng mùa thu
rồi về phía dòng sông đợi lửa
dòng sông u-mê một đời cứ đòi ra biển cả . .

Có phải vì quá yêu mùa thu
mùa thu rải trăng bạc lên ngàn sợi sóng
có phải con nước muốn vượt lên khỏi ngọn triều?
tôi không vượt được nhiêu khê . . .
bầu trời chấm dấu thang cầu vồng yểm trăng
không vượt được sông – không vượt sóng
làm gì còn mùa thu?
tôi nằm lại trong giếng cổ nhìn vòm trời không trăng
đêm mùa thu lần khần niệm khúc .. .
vét bóng tối những bộ xương
hóa thạch . . .!

 Đào Duy Anh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.