- Đăng ngày 29 Tháng 10 2012
- Lượt xem: 1094
Anh về Xuyên Mộc, nhớ trưa Sài Gòn,
Nghe con gà gáy cô đơn,
Anh không biết gáy, nhưng còn thảm hơn !
Gà còn gáy vọng mười phương,
Riêng anh ôm một nỗi buồn lặng câm,
Yêu em ròng rã bao năm,
Không tên, không tuổi, âm thầm nhớ mong,
Phải mà gọi được tên em,
Gáy to một tiếng vang rền tứ phương !
Nghĩ đi, nghĩ lại mà thương,
Kiếp này có lẽ nằm suông đợi chờ,
Nhớ em chỉ nói bâng quơ,
Thua con gà gáy chơ vơ mỗi ngày.
Huỳnh Minh Lệ