Trăng vàng rớt xuống áo em
Túm tà áo lại, sao em đoạn đành
Nhốt trăng khi tuổi còn xanh
Cho ta ôm mộng mỏng manh một thời

Trăng vàng em nhốt chơi vơi
Hồ thu gợn nước ru hời sao đêm
Còn đâu bóng ngã chân thềm
Còn đâu tia dọi qua rèm giai nhân

Trăng em dấu mộng phù vân
Sáng lên đôi mắt trong ngần yêu thương
Trăng ta mòn mỏi dặm trường
Bặt tăm trăm hướng muôn phương giang hồ

Vầng trăng chỉ một... ngây ngô
Biển đời lai láng lô xô ngã nhào
Trả trăng về lại với sao
Em ơi! Hết kiếp ba đào nhân sinh

Trăng em in đậm chữ tình
Trăng ta theo bước linh đinh mỏi mòn
Trăng người soi bóng chon von
Trăng đời muôn nẻo: liệu còn sẽ chia?

 Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.