Giật mình thức giấc đêm dài,
Năm canh thôi đã mệt nhoài xát thân,
Ai kia ngủ thật giấc nồng,
Để Ai trăn trở chờ trông lắm này,

Than ôi ! số phận không may,
Đêm nằm đơn chiếc, tháng ngày quạnh hiu,
Một chăn, một gối, một lều,
Cũng đành chấp nhận cô liêu số mình,

Trời kia quá đỗi vô tình,
Để Ai lẻ bạn một mình bơ vơ,
Năm tháng cứ đợi cứ chờ,
Chờ chi mà lại ngẩn ngơ đêm trường.

 Nguyễn Thị Huyên
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.