Vâng tôi hiểu trong vườn hoa muôn sắc,
Có loài hoa đẹp tợ vô ngần,
Mới chợt nhìn mà  lòng đã bâng khâng,
Người nghệ sĩ  tưởng chừng như mê hoặc,
Mỹ nhân ừ ! Như tợ cổ chí kim,
Loài hoa đó là loài hoa con gái.

Hoa con gái đóa hoa buồn diễm ảo,
Nở trên cành và reo rắc trong sương,
Đêm thu về hoa nở gió đưa hương,
Dù đời những tanh hôi mùi tục lụy.

Cho thi nhân hồn thơ bất tận,
Cho ấm lòng người lữ khách chiều đông,
Cho trong tim rực rỡ một đóa hồng,
Tay nâng niu từng trang sách quý.

Vâng ! Nhan sắc có khi là độc dược,
Như phù dung,  hoa sớm nở chiều tàn,
Hồng nhan thường phải chịu đa đoan,
Vì tham vọng nên chìm trong bể khổ.

Rồi nhan sắc phai tan theo năm tháng,
Đời hợp tan như một đóa vô thường,
Để chiều về ngồi ôm bóng tà dương,
Mà tiêng tiếc, thương một thời con gái

 Quan San
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.