- Đăng ngày 08 Tháng 3 2013
- Lượt xem: 1730
Trời nước mênh mang sương phủ mờ
Thuyền anh trôi lạc giữa ngu ngơ
Sông em lãng đãng đôi bờ mộng
Lữ khách chờn vờn những bến mơ
Gò nổi lưa thưa dường khác trước
Bãi bồi loáng thoáng chẳng như xưa
Đi hoài đi mãi mà không tới
Chợt hiểu rằng sông chẳng có bờ!
Nguyên Hùng