(Họa thơ Kim Giang)

Trời nước mênh mang sương phủ mờ
Thuyền anh trôi lạc giữa ngu ngơ
Sông em lãng đãng đôi bờ mộng
Lữ khách chờn vờn những bến mơ
Gò nổi lưa thưa dường khác trước
Bãi bồi loáng thoáng chẳng như xưa
Đi hoài đi mãi mà không tới
Chợt hiểu rằng sông chẳng có bờ!

 Nguyên Hùng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.