Bàng hoàng kẻ ở , người đi,
Quay lưng còn thấy những gì vấn vương,
Ra về cháu nhớ, con thương,
Càng đi xa, nỗi buồn thương lại gần,

Trên không nhìn xuống đôi lần,
Chỉ thấy che khuất mấy tần mây đen,
Ta đi xa quá rồi nghen,
Con nào có biết ta đen cõi lòng,

Ngậm ngùi nén lệ vào trong,
Nhưng sao lệ cứ tuôn ròng như mưa,
Mặc dầu chuyến tàu người thưa,
Sợ họ nhìn thấy, ta đưa tay chùi,

Đến nhà chưa hết bùi ngùi,
Thương con yếu đuối, cháu thời thơ ngây,
Làm sao, ta biết sao đây?
Thôi đành chấp nhận từ đây an phần.

 Nguyễn Thị Huyên
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.