Tiếc thay một kiếp con người
Mùa xuân chưa dứt, nụ cười chưa thôi,
Than ôi! Trời nỡ cắt đôi,
Bạn bè thương bạn, một đời gian nan,

Còn bao nhiêu việc phải bàn,
Nào con, nào cháu, nào người tình chung,
Mà sao bạn lại vội vàng,
Về nơi chín suối bẽ bàng một thân,

Hồi nào ta bạn đi chung,
Giờ đây bạn đã lên cung chầu Trời,
Đi trong sợi nắng bời rời,
Xuân chưa tàn, đã bỏ rơi bạn bè,

U buồn trong buổi tiễn đưa,
Kiếp người là thế,
ta chưa nguôi buồn.

 Nguyễn Thị Huyên
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.