- Đăng ngày 06 Tháng 6 2013
- Lượt xem: 1096

(Họa bài thơ Thỏ Thẻ của tác giả Trần Hoan Trinh)
Ta thả hồn đi khắp núi rừng
Tìm trong cỏ dại chút hương xuân
Về ngang lối mộng chờ ai đó
Ru giấc cho hồn thơ mênh mông…
Chờ ai- người lạ hay người quen ?
Trút cả tâm tư giấc mộng vàng
Bâng khuâng một chút tình lưu luyến
Gởi cho người, trong giấc mộng đêm đêm
Người dẫn hồn ta đến cõi mơ
Ngại ngùng đôi mẩu chuyện bâng quơ
Có ai hứa hẹn gì đâu nhỉ
Mà nắng bên thềm bỗng ngẩn ngơ !
Ta thấy người thân thiết biết bao
Mây trời, gió núi với trăng sao
Rưng rưng ta hái hoa vào mộng
Một chút tình thơ bỗng nghẹn ngào
Ta thấy ta tìm ai trong mưa
Gió ngàn lạnh lẽo cánh rừng thưa
Từng giọt mưa buồn như nước mắt
Nhoà nhạt theo nhau xuống mặt hồ
Người đến lòng ta bỗng thoáng buồn
Từ đâu đem lại mối tơ vương
Lòng mơ một buổi chiều thơ mộng
Nhẹ bước cùng ai dạo phố phường
Người đến từ đâu, quá ngọt ngào
Chỉ là trong mộng nhớ thương nhau
Mà sao ta thấy dường như cả…
Như cả trần gian ngập nắng đào!!!
Ta thả hồn đi khắp nẻo khuya
Một mình một bóng giữa đêm mưa
Tìm đâu bóng dáng người tri kỷ
Cõi mộng xa xăm… lạc lối về.
Trần Thị Mỹ Vân
**************
THỎ THẺ
Bằng bước nai con hồn bướm rừng
Gặp mình tôi bỗng thấy mùa xuân
Mình qua tôi cúi đầu không nói
Để nhớ len vào buồn mênh mông
Tôi thương mình từ thuở chưa quen
Những buổi mình đi học vội vàng
Đôi mắt mình bay theo gió thổi
Bay vào giấc mộng tôi từng đêm
Lớp học lặng lờ như cõi mơ
Ngòai thềm nắng giỡn lá bâng quơ
Mình nhìn phấn trắng bay vào mắt
Tôi thấy thương mình đến ngẩn ngơ
Tôi đến thăm mình tựa chiêm bao
Mình cười sóng mắt vỡ trăng sao
Ngòai hoa soan tím thơm như mộng
Mình nói lời hoa gấm ngọt ngào
Mình kể chuyện Hồ Tây gió mưa
Quê mình những buổi nắng lưa thưa
Những đêm Hà Nội đầy trăng sáng
Trời với trăng in xuống đáy hồ
Quê tôi cũng có nắng rưng buồn
Những buổi mây và tơ vấn vuơng
Mình về tôi chỉ cho mình thấy
Huế áo hoa bay ngập phố phường
Tôi bỗng ước mơ đến nghẹn ngào
Tay mình mười ngón thẹn đan nhau
Bao giờ tôi nắm bàn tay ấy
Để cả trần gian ngập nắng đào !
Mình tiễn tôi về đêm đã khuya
Bên thềm hoa rụng xuống như mưa
Mắt mình lóng lánh trời sao mộng
Ôm ấp tôi trên suốt nẽo về.
Trần Hoan Trinh