Đơn sơ mặc áo sen hồng
Tóc tơ gió rối viễn vông mộng hờ
Bao giờ mây gió hóa thơ
Trao nhau yêu dấu bên bờ Ngân Sơn*

Em thơ chớ vội giận hờn
Cầu cao đã nối nghĩa ơn bao đời
Thôi thôi em chớ lắm lời
Đò xưa rêu đóng, lái thời nằm ngang

Thong dong mặc áo mơ vàng
Bên bồi bên lở nối dòng viễn mơ
Rồi cô lái ấy thất thơ
Bỏ chèo bỏ lái ngẩn ngơ theo chồng

Em ơi bèo dạt ven sông
Tiếc thương đổ xuống bềnh bồng trôi xuôi
Hai bờ cạn nỗi bùi ngùi
Cho ta phiêu lãng chia vui người người

*Sông Ngân Sơn Tuy An Phú Yên

  Thiên Di Phạm Văn Tòng

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.