Tôi không nhớ hết những nơi mình đã đi qua
dấu chân trùng lên nhau kỷ niệm
giờ ngồi nhìn chiếc lá
cơn gió vô tình làm  nhân chứng những tiễn đưa. . .

Tôi vẫn nhớ từng tiếng thở gấp
khi lật chiếc voan trắng nghe dìu dịu hương đời
tà áo dài khép mở
trắng đường ngôi

 . . .. ..Rồi mùa ra đi
những lời hẹn ốm yếu ở lại
chờ một mai lần lữa . . . .

Sợi neurone gọi nỗi buồn nào đó không tên
thành im lặng
tôi không quên nói với ngày xưa lời sẻ chia cuối
khi đong đầy cái hít vào thở ra
mùa ước mơ không cánh
vụt bay

Từng chiều . .như chiều . . .để tím
từng thu . . .  như thu . .  . ..để vàng . . .
từng mùa . .. em vào  xa vắng . . . .
tiếng thở dài . . .dài hơn thời gian . . .

  Hoàng Phước
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.