Tôi đã qua nhiều núi nhiều sông
Để được dừng lại đây ngắm Cửu Long
tự xẻ dòng xòe ra   
             chín ngả
Hẳn thiên nhiên muốn chia đều cho con người
                                                                     tất cả
Lòng ưu ái của đất trời, từ mỗi hạt phù sa…

Tôi yêu con sông nước chảy hiền hòa
Không bãi không đê, chỉ có hai bờ đất
Là hai miệt vườn xanh chạy dài tít tắp
Thuyền buông neo, trái chín đã sẵn chờ…

Nhưng lòng tôi thầm tiếc đến sững sờ
Dòng nước đỏ mải đi làm ngọt biển
Mà vườn Ba Tri phù sa chưa đến
Ruộng Gò Công còn nhiễm mặn chua phèn…

Chiều tạnh giông. Trước sóng đỏ sông Tiền
Tôi như thấy sông Hồng dâng trong ngực
Cầu Thăng Long nối đôi bờ mơ - thực
Bao cuộc hẹn hò in bóng khúc sông sâu

Như thấy núi cao sỏi đá cũng tươi màu
Đất miền Trung xanh nụ cười trẻ lại
Nước từ nay theo bàn chân trai gái
Gột cái nghèo muôn thuở bám ông cha…

Tôi cũng nghe đâu đây từ suối nhỏ Tà Sa
Đến hùng vĩ Sông Đà,
mênh mông Đồng Nai thượng
Những dòng sông đang ngày đêm chuyển mình
 sản sinh dòng năng lượng
Cho mọi nẻo đường ánh điện lóa trăng sao…

Bỗng bên tôi những đợt sóng dội vào
Tàu rẽ nước hay dòng sông trăn trở?

  Nguyên Hùng

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.