Như dây hồ cầm,
bao nhiêu thang âm,
bước chân em đến,
dó đã thành trầm.

Như hoa tinh khôi,
quên đi sông trôi,
ngỡ mình lá biếc,
tiếng hát dâng lời.

Quên đi bao đêm,
sau bao thác ghềnh,
nước tuôn thành ngọc,
tạc vào mông mênh.

Sau bao hôm mai,
như đêm nguyên khai,
reo vui lửa ấm,
còn ly rượu này.


  Huỳnh Minh Lệ
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.