- Đăng ngày 26 Tháng 9 2013
- Lượt xem: 1946
Nhớ thuở bâng khuâng những hẹn hò
Để thoáng mây buồn vương mắt biếc
Có một vần thơ chết ước mơ …
Em bảo từ nay em sẽ thôi
Chuyện xưa ngày cũ đã xa rồi
Nỗi đau giờ cũng dần phai nhạt
Nhắc nữa làm chi chuyện một người!
Em bảo chuyện ngày xưa đã quên
Trăng xưa sao vẫn rụng bên thềm?
Gió xưa sao vẫn lay tà áo?
Người xưa… giờ vẫn gọi thầm tên!
Em bảo “quên quên ”, mà vẫn nhớ
Mỗi mùa gió nhẹ gọi thu sang
Lòng như lá rụng bên thềm cũ
Gọi giấc mơ xưa thoáng ngỡ ngàng
Em bảo quên , mà có biết đâu
Mỗi mùa thu đến dậy niềm đau
Thôi đừng nhắc chuyện xa xôi nữa
Năm ấy… Thu về…Ta mất nhau…
Trần Thị Mỹ Vân