Em gói lại nửa vầng trăng ngày cũ
Nửa vầng trăng thời con gái xa xôi
Nửa vầng trăng của một thời mộng ảo
Của một thời áo trắng nón nghiêng che
 
Em vẫn nhớ nụ cười anh ngày cũ
Nhớ sân trường với những gốc sầu đâu
Nhớ một thời anh làm thơ trao tặng
Tan trường về anh theo hát “ Ngọ ơi!”
 
Sợ bạn cười em vờ như không biết
Sợ mẹ la em giả bộ không quen
Sợ anh buồn em lén nhìn tha thiết
Giả bộ học bài để đọc thư anh
 
Nhớ ngày đó mình đơn sơ chi lạ
Chỉ thấy anh là em dã run lên
Mặt tái lại tim cơ hồ ngưng đập
Còn anh thì cũng vậy khác chi em
 
Mình yêu nhau tưởng chừng đời mãi đẹp
Tưởng chừng như cả thế giới thăng  hoa
Nhưng cuộc sống xô ta về tram hướng
Khiến nên ta bị lạc mất nhau rồi
 
Em đơn độc giữa biển đời sóng gió
Em phải bơi để khỏi bị nhấn chìm
Đã nhiều lần trong đời em mong ước
Gặp lại anh dù chỉ thoáng một lần
 
Trời cảm dộng vì lời em khẩn nguyện
Đêm trăng này em đã gặp lại anh
Nhưng không quên hai mái đầu đã bạc
Thôi thì đánh gói lại nửa vầng trăng

  Phạm Thiên Thu
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.