- Đăng ngày 25 Tháng 2 2014
- Lượt xem: 1247
CÓ NHỮNG...
Lời phi lộ cho bài thơ:
Bây giờ tóc bạc màu phai, biết bao điều ta bảng lảng trong đời
và có điều gì ta trót quên
Những ngây thơ thần thánh ngày đôi chín đâu đó hiện về ám
ảnh tuổi sáu mươi
Không biết tại sao bây giờ tôi lại nhớ ngày xa xưa đến thế,
Chắc là chân mỏi đường trần... hồn mỏi đường yêu !!!
Có những tháng năm gục chết mòn
Trong vùng kỹ niệm tuổi còn son
Cây me, gốc phượng buồn như đã...
Biệt bóng người xưa dáng mỏi mòn
Có những ngây thơ bước qua đời
Mập mờ hư ảnh thuở rong chơi
Đêm mơ hương nhớ về gây nhớ
Tình nhỏ đầu tiên khắc một đời
Có những hẹn hò rất trắng trong
Như mây soi nước chảy đôi dòng
Nụ hôn trên tóc gây mùi nhớ
Thăm thẳm chiều thu lướt bên song
Có những tình xa chẳng giận hờn
Niềm đau nhân thế buồn gì hơn
Sương lạnh đêm đông gieo cỏi nhớ
Chút tình áo trắng thoáng cô đơn
Có những màu phai theo tháng năm
Tóc mai đôi sợi chỗ em nằm
Hương trinh còn đọng sau vườn cũ
Cây lá lã cành vẫn hỏi thăm
Có những tóc tơ trắng bạc màu
Tuổi xuân hun hút bóng chim câu
Da nhăn nếp gấp đường trần thế
Thì thoảng đêm đêm tiếng nguyện cầu
Có những tháng năm lướt trong đời
Qua vùng sóng bạc khuất xa khơi
Cánh buồm năm ấy không về nửa
Có kẻ chờ mong khóc cả đời
Có những ngây thơ thật mượt mà
Bây giờ hồi tưởng thương xót xa
Dịu dàng tay nắm... hôn trên tóc
Thu sang hôm ấy gió là đà
Có những hẹn hò buổi sơ khai
Khi tình thân ái vẩn chưa phai
Vẩn mơ vẩn mộng rồi đêm thức
Sắp chữ dệt thơ rất miệt mài
Có những... Có những...
Và những điều gì ta trót quên