- Đăng ngày 04 Tháng 4 2014
- Lượt xem: 1123
Gập ghềnh trắc ẩn khôn lường như sông
Con đường trăm lối mở rông
Bước đi có thể chiều nông nổi chiều
Con đường mấy ngả đăm chiêu
Dòng sông ngậm hết bao điều mỏng manh
Triền sông cơn gió qua mành
Bờ chưa lay thức sao đành gió bay...
...........................................................
Cho người mượn một bàn tay
Trên con đường rộng ...dắt ngày chông chênh
Dòng sông thèm một ấm lên
Bờ môi thèm...?Sao nổi nênh ...Mủi lòng !
Hoàng Phước