Lá còn rơi lá cứ rơi,
Ngoài kia không chút gió mời lá đi.
Cho tôi hiểu được chút gì!
Bao nhiêu nghiệt ngã tự vì duyên sinh.

Hôm qua dưới nắng bình minh,
Mà nay trông lá một mình lững lơ.
Trông theo chiếc bóng dật dờ,
Như còn gượng nhắn lời thơ ủ buồn.

Còn thế tuôn,còn mãi vương,
Ngập hồn tôi chất tình buồn năm xưa.
Nhờ em dầu dãi nắng mưa,
Cho tôi bóng mát nghỉ trưa bao lần.

Nhờ em khuya sớm chuyên cần,
Che tôi giông gió ấm thân mưa dầm.
Lá đi về phía âm thầm,
Có không biết có không phần đời nhau...

  Loc Bach
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.