Loay hoay bên đôi gióng,
Trăn trở quằn hai vai,
Em sao nỡ để tôi,
Đứng bên lề đường vắng.

Dãi dầu đời mưa nắng,
Cam nhận kiếp con thoi,
Em đã nỡ để tôi,
Bên thơ và men đắng.

Vướng bận cả đôi tay,
Đảm đang suốt tháng ngày,
Em đã chẳng hề hay,
Tôi lang thang bến lạ.

Trong em và tất cả,
Ôm rối ren đời này,
Em cũng chẳng hề hay,
Tôi mơ màng Thiền quán.

Thương em thương vô hạn,
Đã gánh hết thảy rồi,
Luôn cái tâm tình tôi,

Bơ vơ con đường vắng.

  Loc Bach
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.