- Đăng ngày 21 Tháng 7 2014
- Lượt xem: 1056
Là hồn lưu lạc cõi miền vô vi
Là nơi em mộng xuân thì
Thiên thư đọc mãi dị kỳ trống không
Mỗi khi gió lạnh ngập lòng
Em mang thương nhớ thả dòng nước trôi
Em mang ảo ảnh tặng tôi
Chuyện tình hôm trước,mắt môi uá nhàu
Mỗi khi giá rét đến mau
Em chăn gối lẻ phai màu phấn son
Tiếc thay ngày cũ đâu còn
Đã xa khuất nẻo mỏi mòn năm canh
Mỗi khi nức nở cam đành
Em buông mái tóc dỗ dành tình em
Em mời ma quái về xem
Tấn tuồng tan vỡ ai đem dâng đời
Mỗi khi tỉnh giấc chơi vơi
Nửa mê nửa tỉnh buông lời tình xưa
Ai hay trời cứ gieo mưa
Cho em mê miết dối lừa chính em
Mỗi khi lệ ứa ướt nhèm
Giữa trời hong lại cơn thèm khát xưa
Mưa thì mưa hãy cứ mưa
Sũng bao chăn gối em vừa thay tên
Mỗi khi tính chuyện đáp đền
Là em lơ đễnh tuổi tên người tình
Là em dạt phía linh đinh
Gối đầu dấu khúc ân tình...Mỗi khi...
Thiên Di Phạm Văn Tòng