- Đăng ngày 17 Tháng 8 2014
- Lượt xem: 1387
Tình yêu ơi chết tự kiếp nào
Cho đời ta cứ mãi lao đao
Người đến rồi đi như mơ ảo
Gậm nhấm đời ta nỗi hư hao
Ta gặp nhau nhạt nắng mùa xuân
Em vui nhưng đôi mắt não buồn
Từ đó tình dâng như sóng dậy
Đôi lòng trẻ dại biết bâng khuâng
Quấn quýt bên nhau những tháng ngày
Đưa nhau dạo khắp nẻo đó đây
Hồn nhiên cứ tưởng đời như mộng
Tình lên cao ngất đến cung mây
Thời gian liều thuốc đắng đời ta
Ân ái dần phai thiếu mặn mà
Bỗng đến một ngày ta thấy lạ
Em giờ đã lớn dáng kiêu sa
Chim hồng tung cánh cất cao bay
Lọc lừa người giết cuộc tình say
Tình đã chết – ta còn hấp hối
Nửa mơ – nửa tỉnh – ngử ngây ngây
Trần Minh Khuông
( CA, 19/7/2014)