Thiên Di Phạm Văn Tòng

MÙA THU TÂN HỮU

Biết đến bao giờ mây trắng bay
Khi qua Tân Hữu những chiều say
Em còn đứng đó hay phiêu lãng
Để lại hồn ta lắm đọa đày

Có những mùa thu đã đi xa
Những chiếc lá vàng rơi mượt mà
Lấp lối em qua con đường cũ
Nơi chốn hẹn hò của đôi ta

Trốn dưới mây chiều cánh chim bay
Vươn nhành Thạch Thảo tím tình say
Biết đâu trong nổi sầu xa xứ
Bao kẻ chạnh lòng mắt lệ cay

Ta viết cho em khúc tình buồn
Sông dài bể rộng nước xuôi tuông
Nắng mưa vẫn mải là mưa nắng
Biết đến bao giờ đêm sẽ buông

Ông Tơ bà Nguyệt khéo se ghê
Khiến kẻ tình si khóc não nề
Khiến kẻ đơn phương ngồi cô lẽ
Gom lại tuổi đời thêm ủ ê

Có một nụ cười đã trao nhau
Một trong ánh mắt ngát xanh màu
Nụ hôn chưa gởi tình ly cách
Bạc tóc tơ rồi vẫn thấm đau

Hai mươi năm chẵn ai còn nhớ?
Vô tình đọc lại những vần thơ
Để nghe tim nhói niềm thương nhớ
Cái ngày từ biệt : bước bơ vơ

Có lần ta lén về xóm cũ
Ngắm nhìn em xỏa tóc thiên thu
Nghe hồn tím lại môi bật máu
Rồi lại ra đi dưới bóng thu
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.