Mẹ,

Có những ngày con ra đi từ mờ sáng
Vầng trăng non lơ lửng ngang trời
Có những chiều con về trong bóng tối
Xa lộ mưa mù cuốn hút, chơi vơi
Có những trưa con nhai nhanh nuốt vội
Có lấp dạ dày lấy sức tăng hơi
Có những đêm con chưa yên giấc
Điện thoại reo dồn, hồn thoắt chơi vơi
Có những lần con thương về quê cũ
Những bệnh nhân nghèo tình nghĩa thâm sâu
Sẽ có một ngày con về quê mẹ
Góp bàn tay nầy xoa dịu thương đau.

Nguyễn Trác Hiếu
 (Florida, 1985)
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.