Con chim không biết mình là ai
Sớm mai, trên cành cây, đứng hót
Con cá lửng lơ trên làn nước
Đang bơi quanh trong cái hồ tròn

Buổi sáng tôi ngồi ngắm cảnh núi non
Trang giấy trắng chờ câu thơ đậu xuống
Những câu thơ có khi là mộng tưởng
Đến rồi đi, không phải là tôi

Tôi là ai đang sống giữa cuộc đời ?
Kinh sách nói tôi chỉ là cát bụi
Một cành lau xạc xào trong đêm tối
Một vầng trăng sáng giữa bầu trời...

Suốt cuộc đời tôi đi tìm tôi
Một gương mặt đang còn là ẩn số
Nếu nhân gian chỉ là bể khổ
Tôi sẽ đi qua với một nụ cười

  Hồ Ngạc Ngữ
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.