Trăng đã lên cao nền trời xanh
Em đã ngủ chưa, có nhớ anh?
Có nhớ năm nào trăng hải ngoại
Ngồi bên anh em nói thương anh

Trăng đã lên cao trên biển xanh
Mây như sương khói, biển lung linh
Khung trời đêm êm đềm, diệu vợi
Nỗi nhớ dâng đầy trong trái tim

Em thường ra biển đi lang thang
Bờ xa mờ mịt biển mênh mang
Em nhớ những gì ngày tháng cũ
Nhớ ngôi đền cổ, nhớ lá vàng?

Ngồi ngắm trăng lên anh cô đơn
Nhắm mắt chờ mong một nụ hôn
Lắng tai đợi tiếng cười rúc rích
Yên lặng chờ mong vòng tay ôm.

  Nguyễn Trác Hiếu
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.