- Đăng ngày 02 Tháng 8 2016
- Lượt xem: 1895

Trong giấc mơ thấy mình trên phố xưa
Thành phố yêu thương bốn mùa hoa vẫn nở
Từng góc phố, con đường, và dòng sông bao nỗi nhớ
Thấy lại mình thời thơ mộng tuổi hoa niên
Áo trắng học trò yêu hoa bướm hồn nhiên
Nơi ấy một thời mộng mơ và tình yêu chớm nở
Thời trốn học, tập làm thơ và lang thang trên phố
Những buổi tan trường ngập áo trắng tung bay
Phố xá rộn ràng chiều lộng gió mây bay
Làm kẻ si tình, tôi từng chiều đứng đợi
Rụt rè ngu ngơ, chưa một lần dám nói
Muốn làm quen nhưng sao quá ngại ngùng
Em là bông hồng của Trưng Vương, Lê Văn Duyệt hay Gia Long?
Hay Marie Curie, Couvent, Regina Pacis?
Giữa Saigon em làm phố nhỏ của Paris
Đêm nhà em vang thánh thót tiếng dương cầm
Tôi thẩn thờ mang một mối tình câm.
Xuân đến, hè sang em vẫn là mộng tưởng
Tôi , trường cũ tình xưa,em có nỗi buồn hoa phượng?
Và mùa thu đi trên những tàng cây
Những cánh hoa dầu và lá me bay
Rồi Đông đến chỉ vài hôm se lạnh
Không thấy em sao lòng mình cô quạnh
Chợt có em lại ấm áp lạ thường.
Kỷ niệm một thời ôi sao quá là thương.
Năm, tháng buồn vui trên sân trường Đại học
Đã thật xa rồi một thời tuổi ngoc
Rồi một hôm tôi về trên phố xưa
Thành phố chiều ngập trắng dưới cơn mưa
Phố cũ đường xưa nay đâu còn nữa
Đâu rồi tiếng đàn xưa bên khung cửa?
Tôi đứng lặng yên như tượng đá linh hồn
Công viên buồn hoang vắng buổi hoàng hôn
Thành phố một thời để yêu và một thời để nhớ
Em giờ nơi đầu,hỡi em Thiên Thần nhỏ!
Tôi lạc loài ,ngơ ngác đứng bơ vơ.
Bùi Minh Cường