Nghe nói nơi em bão sẽ đi qua
Biển sẽ có cơn sóng cao dữ dội
Anh ở phương Nam xa em vời vợi
Biết làm sao, không ngăn được nghìn trùng

Khi chúng mình là một tấm lòng chung
Nỗi nhớ của em trở thành cơn gió
Cứ va đập, len vào cửa sổ
Và dịu dàng như nhịp của con tim

Anh lắng nghe hơi thở của đêm
Chiếc lá rơi trong khu vườn vắng
Tiếng vạc sành nhớ ai thầm lặng
Nghe trần gian ru khúc xuân thì

Bão có về rồi bão sẽ tan đi
Em đừng sợ, vì đất trời vẫn thế
Chỉ nên sợ lòng người dâu bể
Sống trăm năm trong những trận bão tình

  Hồ Ngạc Ngữ
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.