Chiều tàn ra biển ngắm hoàng hôn
Thương nhớ bỗng dưng dâng lên hồn
Tình hỡi sao ta còn xa cách
Bao giờ ta mới hết cô đơn?

Yêu ai không tỏ được nên lời
Thương nhớ gởi theo áng mây trời
Tim ta như ánh dương chiều xuống
Thắm đỏ, cô đơn trong chiều rơi

Sóng biển lao xao bên gót chân
Tình vẫn xa khơi, ta ngỡ gần
Giấc ngủ đêm dài đầy mộng mị
Tình hỡi, ta buồn, tình biết không?

  Nguyễn Trác Hiếu
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.