Khi ngang qua Bảo Lộc
Trời bỗng dưng sụt sùi
Cơn mưa làm anh nhớ
Nhỏ một thời nhỏ ơi

Ngày xưa nhỏ con nít
Mỗi sáng ngang nhà anh
Bé như con sáo nhỏ
Hót véo von trên cành

Ngày xưa còn bé quá
Nhỏ nào đâu có hay
Sáng nào anh cũng vậy
Dõi mắt nhìn theo ai

Khi bóng nhỏ vừa khuất
Anh âm thầm thở dài
Học trò nghèo tay trắng
Bàn tay sao với cao

Khi ngang qua phố cũ
Anh chợt nhớ nhiều điều
Bao năm rồi quên lãng
Ngủ vùi trong đáy tim

Nhỏ ngày xưa bé lắm
Như bài thơ Nguyên Sa
Bài thơ "Tuổi mười ba"
Anh âm thầm ao ước
Ước nhỏ lớn thật nhanh
Để nhỏ biết yêu anh
Để anh đưa đón nhỏ
Những buổi nhỏ tan trường

Nhưng anh là thằng tồi
Phải vậy không nhỏ ơi
Bài học đầu anh dạy
Bé đã kịp thuộc đâu
Chiếc lá bội bạc anh
Đã rơi vào nhà khác
Tội nghiệp bé của anh
Không biết nên mãi đợi

Đợi mãi để xuân trôi
Xuân trôi trên mái tóc
Trên mắt buồn nhỏ ơi
Sao nhỏ mãi thủy chung
Để một đời phải khổ
Đừng thủy chung nhỏ ơi
Cái thằng anh tồi tệ
Không đáng đâu nhỏ ơi

 Phạm Thiên Thu
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.