Anh có biết gió đi không trở lại
Mưa rơi hòai nên mấy nhịp tre thưa
Con nắng chiều ôm uể ỏai ban trưa
Trao mòn mỏi nên tháng ngày rơi rụng

Nếu anh biết vì chiều vàng lỡ hẹn
Nên đêm buồn ngơ ngẩn đếm sao khuya
Ôm ân tình mơ thu tím xa xưa
Mà ray rức vì trời hoang lạnh quá!


Anh có thấy trong mắt buồn mở ngõ
Niềm u hòai của buốt giá thênh thang
Của xa xôi và trống vắng ngỡ ngàng
Là bản sắc môi cười không tiếng nói

Nếu anh biết đem vòng tay hò hẹn
Siết không gian cho nắng vỡ trên ngàn
Cho đất trời ngập nắng ấm mênh mang
Là xuân đến giữa dòng đời viễn mộng

 Uyên Hạnh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.