Con chết trong lòng bao thơ ấu
Quê mình bom đạn đã tơi bời
Những ngày tâm thức còn im ngủ
Chưa hiểu đau buồn nước mắt rơi

Con xa thành phố yêu thương ấy
Kỷ niệm chôn theo lệ ngỡ ngàng
Nuối tiếc theo thời gian đọng lại
Môt mình nuốt lệ khóc ly tan …


Con có còn gì đâu , mẹ nhỉ
Tuổi thơ mơ ước đậm vành môi
Rời xa bao tháng ngày yêu quý
Còn lại se khô nửa nụ cười

Thời gian phũ phàng như bão tố
Chinh chiến lan tràn trên quê hương
Con chôn tất cả vào hoang mộ
Vẫy tay lần cuối xót xa buồn

Kỷ vật , bóng hình con cất kỹ
Ngày đi chỉ kịp ngắm một lần
Không có thời giờ cho yêu quý
Con rời quê mẹ lệ trào dâng

Cuốn tập vỡ lòng xưa đó mẹ
Bây giờ chắc đã cháy thành tro
Trong cơn chinh biến tràn quê cũ
Đốt cả thương yêu tuổi học trò


Mẹ ạ, giờ này con mất hết
Chỉ còn một chút ở môi buồn
Se sắt vài nụ cười xa biệt
Ngậm ngùi nghe chết cả yêu thương…

 Trần Thị Mỹ Vân
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.