Từ em liếc mắt lạnh lùng
Kiêu sa đến độ chúng mình cách chia
Từ tôi quay bước ra đi
Nghìn trùng xa cách một đời mất nhau

Tưởng rằng từ đó về sau
Mỗi người một phận tôi đành quên em
Tôi đành cúi mặt làm thinh
Âm thầm lăn lóc đời mình phong ba


Nào ngờ ta lại gặp ta
Tóc mai đã ngả, sương sa bạc đầu
Nhìn nhau nước mắt rơi mau
Thì ra tôi có quên đâu bao giờ

 Phạm Thiên Thu
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.