Em đi mùa lá đổ
Em đi trời gió mưa
Một chiều buồn ly biệt
Từ đó tôi làm thơ

Những vần thơ tôi viết
Không gởi được cho người
Cho nên đành để lại
Đọc cho mình nghe thôi


Là bao nhiêu nhung nhớ
Là bao nhiêu đợi chờ
Bao nhiêu… bao nhiêu nữa…
Tôi gói trọn trong thơ.

Em đi không một lời từ biệt
Em đi không để lại ước thề
Em đi mà không nói
Ngày nao em sẽ về

Vẫn nghĩ về nhau , em biết không
Nghẹn ngào nắng hạ, buốt mưa đông
Bốn mùa thương nhớ xa xăm quá
Tôi thấy lạnh trong lòng.

Rồi bao nhiêu tháng năm biền biệt
Núi cách sông  ngăn vẫn đơi chờ
Những khi lòng dâng nuối tiếc
Ngậm ngùi tôi làm thơ

Và Em đi vào huyền thoại
Xót xa thương mối duyên đầu
Ôi những ngày xưa thân ái
Chỉ còn là thương đau

Vẫn mơ ngày gặp lại
Khóc trên bờ môi nhau.

 Trần Thị Mỹ Vân
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.