- Đăng ngày 08 Tháng 11 2010
- Lượt xem: 2151
Đời không đòi thơ
Như người ta đòi cơm đòi áo
Và cuộc đời không bao giờ gọi
Hãy mang thơ đến gấp cho tôi !
Những chiều vàng nắng tắt trên đồi
Không ai nấu thơ sôi trên bếp lửa
Giữa cơn khát khô môi cháy cổ
Không ai đòi thơ uống mát lòng
Người mẹ khổ bên con cơn bệnh trọng
Không đòi thơ đến cứu đời con
Nhưng ...
Cuộc đời làm sao thiếu vắng thơ
Thơ- tiếng nói của tâm hồn cao cả
Thơ- hơi thở của trái tim nồng nàn
Của tình yêu chớm nở hay chia xa
Thơ- sợi dây êm ái buộc đời ta
Cho sắc cạnh trần gian đâu chạm tới
Thơ- huyền diệu như xe tơ kết lụa
Chở ta qua những hố trũng đường đời
Trong đau thương hay vui sướng tuyệt vời
Thơ bỗng đến thì thầm san sẻ
Những lúc ấy lòng ta bỗng nhẹ
Rồi linh hồn chắp cánh bay cao
Em thân yêu...
Tôi có gì mang đến em đâu
Chỉ bài thơ một tình yêu chân thật
Em sẽ đọc, giữ gìn hay đánh mất
Có hề chi, thơ vẫn ở trong tôi
Cuộc hành trình qua năm tháng xa xôi
Thơ vẫn cùng tôi, người bạn đường yêu dấu
Xuân Phong