- Đăng ngày 06 Tháng 12 2010
- Lượt xem: 1487

Rồi các em bỏ đi về tám hướng
Một mình thầy đứng lại giữa sân trường
Hồn no đầy mới lạ của trăm phương
Có bao giờ lòng quay về chốn cũ ?
Thầy ở đó như một lòai cổ thụ
Nhánh khô gầy thương nhớ chồi xanh
Em một thuở làm học trò bé bỏng
Bàn ghế kia thầy cúi xuống dỗ dành
Em có nhớ đã âm thầm đứng khóc
Điểm không thầy cho vì chẳng thuộc bài ?
Em có nhớ gục vai thầy thổn thức
Chiều tan trường năm học cuối mười hai ?
Em một thuở quần xanh áo trắng
Leo cổng trường trốn học đi rong
Bên cửa lớp mơ đất trời biển lớn
Và trong tim nở thắm một môi hồng
Em nhan sắc một thời con gái
Để ai về thương tiếc tuổi thanh xuân !
Em dáng ngọc đẹp như tiên tuyệt thế
Đến bây giờ chúng bạn vẫn bâng khuâng .
Các em đi ! Các em đi biền biệt !
Trên thềm xưa thầy đứng đó cô đơn
Nghe trong gió tiếng thì thầm tha thiết
Mến thương ơi ! Lòng muốn dỗi hờn !
Các em đi ! Các em đi biền biệt !
Chiều sân trường lá cứ rụng lao xao
Nghe có bước chân ai về cuối lớp
Thầy ngẩng lên đợi một tiếng chào !
Trần Hoan Trinh