Thân thương tăng Phạm Thiên Thu

Gió Thu về lồng lộng giữa không gian
Chao đảo bao mong manh  lá khô vàng
Chân bước nhẹ xạc xào trên lá úa
Lòng xót xa thương lá héo lìa cành

Nắng Thu vàng len lách những hàng cây
Vệt nắng sáng, lánh soi hạt bụi hồng
Hoàng hôn xuống nắng chiều dần phai nhạt
Soi em Thu vàng, ru ai tàn phai

Người ơi ! lá lìa cành không lá chết
Lá sẽ trở về mầm nảy xanh tươi
Nắng hoàng hôn chìm dần trong đêm tối
Rạng ánh hồng vào sáng sớm bình minh

Thời gian đó một kiếp người ngắn ngủi
Thân xác này cùng hòa tan cát bụi
Hồn Thu vẫn mênh mang một trời nắng
Hương Thu mãi ngút ngàn trong áng mây

 Thảo Trang
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.