Tặng   Cáp  Văn  Hiến

Ta chờ  em  bên  bàu  Trà Lộc
Canh  cánh  lòng  nỗi  nhớ  thu  xưa
Trong  chiến  tranh  bàu  rơi  nước  mắt
Thương  người  đi  biền  biệt  không  về !

Bàu  bây  giờ  như gái  xuân  thì
Xanh  ngăn  ngắt  màu  trời  Quảng Trị
Ta  uống  nước  mà  thương câu  lý
Miềng  ơi  miềng  cách  mấy  sơn  khê?

Con cá diết bên  bàu  ngon  ngọt
Mới  ngày  nào  em  đến  bên ta
Tình  như  rứa làm  Răng  quên  được ?
Tóc  mây  buồn  vướng  vít  câu  ca !

Hai  mươi năm  còn  bóng  quê  nhà
Mẹ  vẫn  chờ  con  bên  liếp  cửa
Mùi  rạ  thơm  nhà  tranh  vách  nứa
Bây  giờ  thì  ngói  đỏ,  tường  hoa !

Ta  chờ  em,  tình  kẻ  đi  xa
Vẫn  thắm  mãi  nụ  hoa  Trà  Lộc
Rú  trăm năm  trắng  màu  cát  trắng
Bàu  vẫn  nồng  nàn  hơi  hướm  người  xưa…

 Trần Dzạ Lữ

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.