- Đăng ngày 23 Tháng 3 2011
- Lượt xem: 1438

Có bao nhiêu lá trong rừng thẳm
Mấy cát trên bờ những bến sông
Ta cũng thương mình như thế đó
Chang chang cả trí óc tim lòng
Ta cứ thả hồn đi trong mây
Nổi trôi theo con nước vơi đầy
Mình như bão táp cuồng phong ấy
Cuốn hút ta thành sương khói bay
Ta cứ như loài bươm bướm đêm
Thấy mình là đã cuống hồn lên
Đâm đầu vào lửa cho thiêu cháy
Biến cả thân như một ngọn đèn
Cứ đốt đời cho cháy thành than
Chưa kịp vui cuộc vui đã tàn
Lại chờ mình trên nghìn bến đợi
Lại tìm mình trên khắp thế gian
Mình cứ chập chờn như ma trơi
Ta bên mình mà thấy xa vời
Từng đêm gió thổi qua sông lạnh
Ta nhớ mình nghe đến rã rời!
Trần Hoan Trinh