Điều gì đã biến nơi này thành đất chết
Mấy trăm năm từ lúc có bến thành
Con sông đó có ngày trong ngày đục
Nhưng tuyệt nhiên chẳng có lúc lạnh tanh
Ba con vì nước đi xa
Nên đành gửi mẹ và con cho bà
Mẹ vì cuộc sống bôn ba
Mình con ở lại ông bà Ngoại trông
Thương rằng cháu ngoại xa cha
Lại thêm vắng mẹ nên bà Ngoại thương
Cháu vui quấn quýt bên bà
khi xôi, khi bánh, khi quà Ngoại chăm
Có mùa giêng nào hoa không thắm trong sương
nên lòng người ướt mông lung ngoài khung cửa
có mùa giêng nào trôi như từng mảnh vỡ
chạnh lòng hỏi năm tháng nuôi thơ ấu đi qua . . .

Các cô bé vườn xoài sáng nay xiêm áo mới
Rực lửa tím hồng lóng lánh giữa nắng xuân
Hoa ngũ sắc xun xoe quanh các bạn reo mừng
Đàn bướm lạ ngập ngừng bay đi hay ở lại?
Từ Ta quên chất rượu cay
Không say vì rượu - ta say vì Người
Màu son thiếu phụ vẫn tươi
Nên Người bỏ thú rong chơi một mình...
Chẳng cần gì phải nói lời yêu
Vì điều ấy người ta thường nói
Ở bên nhau có khi không hỏi
Chỉ nhìn thôi cũng đủ ấm lòng

Biết mùa thu không về
Thôi em, đừng ngóng nữa
Lá vàng đi thương nhớ
Hương thu vẫn nhạt nhòa
Tình ngàn năm còn đợi
Thu vẫn xa ngàn xa

Thôi anh đừng đếm lá
Dẫu gì đã sang thu
Đã úa vàng như thế
Và ngày ấy xa mù...
Nhấp từng giọt cà phê
nhớ bạn hiền
nhớ cả người dưng
ngòn ngọt pha chút đắng
ngơ ngẩn mà êm êm
Nước mắt chưa kịp chảy
Đã vội khô trong hồn
Bàn tay chưa kịp vẫy
Đã tận cùng thâm sơn