Huế trong ta một thời đầy luyến nhớ
Ơi tiếng lòng! thổn thức những vần thơ
Trời lập đông se se lạnh, mây mờ
Trăng hờn dỗi giấu mình trong khắc khoải
Có những lúc cũng lắng lòng tự hỏi
Bởi vì đâu thờ thẫn bước chân trôi
Chốn phương xa ai có thấy bồi hồi?
Nơi quê cũ có một người đón đợi!
Minh Nguyên
Hân hoan cùng nỗi chết
Máu cạn dần trong tim
Tình xa dần nỗi nhớ
Đời xa dần hương yêu