Thơ

Ông cha sống ở ruộng đồng,
Câu thơ vướng mãi mùi bùn chốn quê,
Gió mùa xao xác đọt tre,
Hằng đêm vài tiếng tắc kè thân quen,

Xem tiếp...



Anh kể em nghe một câu chuyện tình
Rất xửa rất xưa nhưng lại thật gần
Rất mỏng rất manh mà  ra son sắt
Lãng mạn ,  nên thơ và đẹp tuyệt trần

Xem tiếp...

   
   
    Sáng ...
    ngọt ngào
    trên môi
    nụ hoa nắng
    Mặt trời hồng
    lồng áo trắng
    tinh khôi.

Xem tiếp...

Anh muốn xâm mình bóng hình em
Để tình mình mãi đậm sâu thêm
Nhưng ngại vết xâm da mau nhạt
Anh bèn xâm hẳn nó vào tim!

Xem tiếp...



Em có nhớ khu vườn ngày xưa
Con bướm vàng hong tình nắng lửa
Hoa Dăm Bụt nở rộ hàng rào
Giếng nước trong gội đầu từng bữa

Xem tiếp...

Hết trăng đom đóm soi đèn?
Mây đen chốt cửa cài then ru mình
À! ơi . .! gió thổi rộng rinh . . .
Em cơn chật chội . . .một mình tự ru

Xem tiếp...

Em ơi ! tuổi mộng...đã qua
   Sao em cứ nhớ... dạt dào ngày xưa...!
          Ngày xưa..biển gọi ...cát chờ
   Nhớ người bạn cũ , tan trường ...sau lưng
         

Xem tiếp...



Giải lụa  hồng rơi xuống chiếu hoa
Em đẹp lung linh như ngọc ngà
Đêm bỗng diễm tình đêm huyền thoại
Vẳng mơ hồ vạn khúc tình ca
 

Xem tiếp...

Ta lúc nhỏ vẫn thường hay té sấp,
Đất rất dày nhưng chẳng có ai bênh,
Rồi đứng dậy nhủ rằng đừng hấp tấp,
Đi, đi hoài sao thấy cứ chông chênh.

Xem tiếp...



Em ra đi bỏ lại tình tôi
Giọt mưa đêm rỉ rích bồi hồi
Đêm trở lạnh hơn nghìn đêm trước
Sáng tỉnh ra chăn gối một tôi

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.