Ta trát nỗi buồn lên ô cửa lên rèm vuông chiếc ghế căn phòng ta miết nỗi đau lên da thịt lên tâm hồn ta chà xát cuồng si ngày ngày ngọn gió vẫn đi dòng đời vẫn chảy có gì lạ đâu
Bà Rịa gió, mùa Giáng Sinh anh đến Pha sắc trời ngan ngát bóng thiên lan Tình yêu không màu hay màu của biển Chùm hoa chuông lay cơn sóng dịu dàng