Chương Một

Chưa bao giờ Vũ yêu đời như thế! Một tuần lễ nghỉ hè ở Bahamas, quà tặng của bố mẹ nhân ngày sinh nhật thứ 30, là những ngày thoải mái nhẹ nhàng. Vũ nằm dài trên cát ấm, vùng vẫy dưới nuớc biển trong xanh, quên hết những con số, những hàng chữ, những programs còn viết chưa xong. Hơn thế nữa đời thật vui khi Vũ tình cờ gặp gỡ Maria Lopez, cô gái Mexican với nước da nâu hồng, để rồi yêu nhau cuồng nhiệt, để rồi chia tay, không buồn phiền, không thắc mắc, và không ràng buộc hẹn hò gặp lại nhau thêm một lần. Mối tình ngắn ngủi như một kỷ niệm ngọt ngào mà lúc này nghĩ lại Vũ  vẫn còn thấy một chút luống tiếc.

Ngày trở về sở làm Vũ khoe với Joe những tấm hình rực rỡ và kể cho Joe nghe về  mối tình ngắn ngủi. Joe đấm nhẹ vào bụng Vũ:

-    You son of a gun.

Vũ cười ha hả:

-    You bet.

Joe cho Vũ biết là department cũng vừa có thêm một bông hoa lạ. Joe khen ‘con nhỏ Á Châu’ mới vào làm trông thật dễ thương, mấy thằng managers dê sồm la cà tới thăm hỏi, giúp đỡ đủ thứ chuyện lặt vặt. Vũ hỏi thế còn mày ra sao, có loay hoay gì không. Joe nhún vai làm như bất cần. Vũ cười thầm, ‘ông’ thừa biết, mày vớ vẩn con vợ dữ như cọp của mày nó cắt gân.


Mỗi lần đi nghỉ hè, hay đi xa lo công chuyện cho hãng, trở về Vũ ngại nhất là phải đọc hết vài trăm cái email, xem cái nào cần trả lời ngay, cái nào có thể liệng bỏ vào ‘thùng rác’, và cái nào có thể tạm để đó rồi từ từ xem sao!  Khi Vũ còn đang nhăn nhó vì số email quá nhiều thì  có tiếng gõ cửa:

-    Excuse me.

Vũ nhìn lên:

-    Oh hi, may I help you?

Cô gái mỉm cười và nói bằng tiếng Việt:

-    Chào anh Vũ. Leanna mới vào làm. Ông Frank có dẫn Leanna đi giới thiệu với mọi người nhưng hôm đó anh Vũ đang đi nghỉ hè nên không gặp.

Vũ mỉm cười ngạc nhiên:

-    Vâng tôi mới về. Joe có cho tôi biết là department của mình có thêm nhân viên mới nhưng tôi không ngờ lại là người Việt. Cả cái toà nhà này chỉ có mình tôi là Viêt-Nam, bây giờ có thêm Leanna. Welcome aboard, và mời cô ngồi.

Leanna ngồi xuống chiếc ghế tựa cạnh bàn:

-    Cám ơn anh Vũ. Frank cũng cho biết là Leanna sẽ làm  việc trong cùng một project với anh, và sẽ được anh dẫn dắt. Rất mong là anh sẽ cố gắng giúp đỡ Leanna vì Leanna mới ra trường ít lâu, và còn rất bỡ ngỡ với công việc.

Nhớ tới câu chuyện sáng nay với Joe, Vũ tủm tỉm cười:

-    Leanna cứ yên chí. Mọi người đều rất vui lòng giúp đỡ Leanna.

-    Dạ. Leanna thấy ai cũng rất là friendly. Tuy nhiên Việt Nam với nhau thì dễ ăn dễ nói hơn. Với lại, nghe ông Frank nói anh là ‘guru’ về Java, và khuyên Leanna là học hỏi được từ anh nhiều chừng nào tốt chừng nấy!

Vũ gật đầu nói đuà:

-    Vâng tôi nghiện café nặng. Seriously, Frank là manager của chúng mình. Nếu ông ta đã nói thế thì nhất định là tôi sẽ phải nghe lời. Có điều bây giờ tôi bận quá. Mới đi xa về có vài chuyện cần phải giải quyết ngay. Thế này nhé, để tôi trả lời vài cái email khẩn này xong tôi sẽ tới Frank hỏi qua ý-kiến, và sẽ tìm gặp cô, trình bày về project đang làm. OK?

Leanna đứng lên:

-    Dạ. Như vậy Leanna rất cám ơn. Leanna xin chào, để anh Vũ làm việc.

Vũ cũng đứng lên:

-    See you later.

Vũ lại cắm đầu đọc email tiếp nhưng cũng không khỏi nhớ tới những điều Joe nói cho nghe sáng nay, và nghĩ thầm đúng là ‘nhỏ này’ dễ thương thật nhưng không biết là ‘she’ được tuyển chọn, mướn vào làm vì kiến thức hay chỉ vì hình dáng bên ngoài. Mong là ‘she’ thông minh và đủ kiến thức để học hỏi, nếu không thì lại là gánh nặng cho mình!


o0o

Leanna tiếp thụ nhanh chóng hơn là Vũ tưởng dù rằng cô chỉ tốt nghiệp về Information Technology chứ không phải Software Engineering như Vũ mong mỏi. Không những  thông minh và cần cù, Leanna còn rất là xông xáo, hỏi cho bằng được những điều chưa rõ ràng, đôi lúc Vũ thầm bực mình, nhưng vẫn nhẹ nhàng giải thích cho Leanna. Được cái là bao giờ Leanna cũng tươi cười và vui vẻ cám ơn Vũ mỗi lần được Vũ hướng dẫn nên dù có mệt mỏi Vũ cũng rất vui. Không vui sao được khi mà tự ái của Vũ luôn luôn được mơn trớn như chiều nay ngồi trong phòng họp, bàn về công việc mà hai người làm chung.

-    Leanna thấy kiến thức của anh Vũ hơn Frank rất nhiều. Anh Vũ làm manager mới phải!

Vũ bật cười:

-    Về kỹ thuật có thể tôi trội hơn Frank chút xíu nhưng về truyền thông Frank hơn tôi xa. Thứ nhất Frank là Mỹ trắng, quen biết nhiều, nói năng rõ ràng, trình bày đâu ra đó chứ không ấm ớ như tôi. Hơn thế nữa, Frank is a good manager, biết phân chia công việc, và biết nhận thức thành quả của nhân viên dưới quyền.

-    Leanna cũng nhận thấy thế, nhưng Leanna cũng đồng ý với Joe là anh Vũ có thừa kinh nghiệm và tài năng làm manager nhưng … lười, không chịu moving-up, không thích deal với những công việc quản trị phức tạp, chỉ thích làm những việc kỹ thuật, một mình một cõi, không ai đụng đến mình. Đúng thế không?

Vũ gật gù:

-    Cũng gần đúng. Tính tôi không ưa phiền toái, lại hơi bướng nên không ngoi lên cao được.

Ngừng một lát Vũ mỉm cười nói thêm:

-    Tôi có thằng bạn thân. Nó phê bình tôi là “bướng như mày thì cũng không làm được cái gì ra hồn”. Có lẽ nó nói đúng.

Leanna cũng mỉm cười:
-    Anh vào làm hãng này bao lâu rồi?

-    Hơn năm năm. Đây là hãng thứ hai sau khi tôi ra trường. Frank vào làm sau tôi ít lâu nhưng đã được promoted lên làm manager. Tôi vẫn chỉ là engineer.

Leanna ngắt lời:

-    Super engineer!

Vũ cười nhẹ:

-    Cám ơn Leanna, nhưng thôi, đừng nói chuyện vớ vẩn nữa. Đây là bản thảo phúc trình về software project chúng mình vừa hoàn tất. Leanna mang về xem lại, nếu có gì cần sửa chửa cho tôi biết càng sớm càng tốt. Sẽ phải đưa cho Frank ký trước khi chuyển sang QA.

-    QA?

-    Quality Assurance. Tiểu ban trách nhiệm về testing, vạch lá tìm sâu!

Leanna nhìn xững vào hàng chữ “Written by Vu Hoang and Leanna Tran”, chớp mắt cảm động:

-    Cám ơn anh Vũ. Leanna đâu có đóng góp gì nhiều mà được anh coi là đồng tác giả của tập tài liệu này. Leanna chỉ làm anh bận rộn, chỉ dẫn cho Leanna từng chi tiết.

Vũ gạt đi:

-    Cô cũng làm việc với project này hơn hai tháng rồi. Cô còn đang trong giai đoạn được huấn luyện, tuy nhiên dù không nhiều nhưng cô cũng đã đóng góp ý kiến khiến cho sản phẩn này thêm hoàn hảo. Don’t forget that we’re a team!

-    Dạ. Cám ơn anh.

-    Không cần khách sáo thế. À quên, thứ Sáu này Frank mời chúng mình ăn trưa, mừng project đã hoàn tất, và mừng cô qua khỏi thời kỳ thử thách, trở thành nhân viên chính thức.



Leanna dạ nhỏ, kín đáo đưa mắt nhìn Vũ trước khi dời phòng hội, ôm chặt tập phúc trình trước ngực, lòng tràn ngập hân hoan. Khi bỏ Minnesota về San Jose tìm việc Leanna không ngờ là mình may mắn lọt được vào công ty chuyên về software này, và nhất là được làm việc với một nhóm người hiểu biết, nhiều kinh nghiệm, hết lòng nâng đỡ. Leanna nghiêng đầu, đưa mắt nhìn hàng chữ tên mình trên bìa tập phúc trình và mỉm cười. Thành quả như thế này là nhanh hơn mình mong mỏi, Leanna nghĩ thầm, nhưng đây chỉ là bước đầu, mai mốt cần đi tìm việc nơi khác mình đã có tài liệu chứng minh. Chị Thục nói đúng đó, xinh đẹp như em, cứ chịu khó mềm mỏng một chút thì cửa nào qua cũng lọt. Chị Thục ơi, Thu-Loan tin chị rồi.



o0o



Mới ăn được vài miếng thì cell của Frank đã reo vang. Frank cằn nhằn, xin lỗi Vũ và Leanna, bước khỏi bàn ăn nghe điện thoại. Vũ nheo mắt nhìn Leanna:

-    Leanna thấy chưa. Làm manager đâu có sướng. Nhiều lúc bị đánh thức dậy lúc nửa đêm, sáng vào làm việc mặt mũi nặng như chì!

Leanna chưa kịp trả lời Frank đã quay lại:

-    Sorry! I got to go. Big boss wants me for an emergency meeting with a client.

Nhìn Vũ Frank nói thêm:

-    You pay the bill, and file expense report.

Vũ vẫy tay xua Frank:

-    Go! And don’t worry. I’ll take care of it.

Frank bước đi nhưng vẫn ngoái cổ lại cười:

-    I know! You’re rich!

Vũ vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm:

-    Mấy chục dollars, giấy tờ lôi thôi. Forget it!

Leanna bật cười:
-    Anh Vũ lái xe Porsche hai chỗ ngồi, đi nghỉ hè tại Bahamas, ở town-house trong khu có người gác. Mọi người đều nói anh là ‘rich play boy’! Đúng không?

Vũ cười mặt méo xẹo:

-    Tất cả là do ông bà già tôi cung cấp. Làm sao mà mua nhà được ở vùng này nếu không có ông bà già cho tôi tiền down payment. Còn xe cộ ở Mỹ thì đâu thành vấn đề. Cứ có việc làm thì muốn lái xe gì cũng có. Leanna mua cái BMW Z3 mà đi. Cả người lẫn xe đều … rất ‘cute’.

Leanna đỏ mặt:

-    -    Dạ. Leanna đâu dám. Hiện giờ Leanna không có garage đậu xe, lái cái Honda cũ hơn mười năm mà còn không yên tâm vì phải đậu xe ngoài đường.

-    Leanna ở khu nào?

-    North San Jose, anh.

-    Còn gia-đình Leanna.

-    Chắc là anh chưa biết. Gia đình Leanna vẫn ở VN. Chỉ có mình Leanna sang du-học bên này. Học xong Leanna bỏ Minnesota, xuống San Jose tìm việc. Hiện giờ Leanna vẫn còn ở tạm nhà người bà con xa.

Vũ ngạc nhiên, dịu dàng nhìn Leanna:

-    Leanna không muốn về VN với gia-đình? Tình trạng cư trú của Leanna ra sao?

Leanna cúi đầu e dè:

-    Leanna có thẻ xanh. Nói để anh rõ, gia-đình Leanna có phương tiện nhưng Leanna cũng chỉ xin được phép xuất ngoại du học tự túc có hai năm. Sau khi học xong hai năm đầu đại học Leanna đã phải làm giấy kết hôn giả với một người quen để được tiếp tục ở lại vì các thủ tục khác quá rắc rối.  
Ngừng một lát, Leanna cười buồn:

-    Chỉ là kết hôn giả, nhưng người ta cứ tưởng thật. Dù sao thì Leanna cũng đã chính thức ly dị rồi. Còn chuyện về VN luôn thì Leanna không nghĩ tới. Chỉ có người muốn đi chứ ít có người muốn về.

Vũ thở dài:

-    Cũng không trách được. Chắc cũng còn phải ít lâu nữa VN mới cải tiến, và những sinh viên du-học trở về mới có chỗ làm xứng đáng, thích hợp với kiến thức và kinh nghiệm thu thập được ở ngoại quốc.

-    Leanna cũng nghĩ thế, và Leanna rất vui được anh giúp đỡ và hướng dẫn.

Hai người vẫn ngồi cạnh nhau từ lúc Frank đứng lên. Vũ vỗ nhẹ vai Leanna:

-    Tôi rất vui vì được Leanna vào làm chung. Nói thật, cả department ai cũng vui vì có cô gái xinh xắn như Leanna làm bạn.

Leanna nghiêng mái tóc dài, cười với Vũ:

-    Ai cũng vui? Kể cả Maryanne?

Vũ bật cười:

-    Ồ, cái bà thư ký mập đó thì nói làm gì! Frank còn bị bà ấy mắng. Được cái là cần gì là bà ấy cũng làm, sau khi cằn nhằn, giảng dạy một hồi. Mà thôi, em ăn đi chứ.

Vũ chợt thấy ngượng vì vô tình đổi cách xưng hô:

-    Xin lỗi. Tôi không cố ý.

Leanna nhìn Vũ đằm thắm:

-    Tên VN của em trên giấy tờ là Thu-Loan. Anh Vũ gọi Thu-Loan bằng em cho thân. Ở đây người Việt chỉ có hai anh em chúng mình.

-    Cám ơn Thu-Loan. Tôi sinh tại Mỹ, nói tiếng Việt loạng quạng. Có gì sai em nhắc nhở tôi chứ đừng buồn.

-    Thật không?

-    Thật mà. Tôi coi Thu-Loan như mấy đứa em gái trong nhà.

-    Vậy thì anh Vũ đừng xưng tôi với Loan nữa, được không?

Vũ bật cười, trong lòng thấy thật vui:

-    OK. Em ăn mau rồi còn về. Anh phải kiếm Frank hỏi xem ‘big boss’ muốn gì.


o0o


Suốt buổi sáng Leanna thấy Vũ buồn bực nhưng không dám hỏi chuyện. Vào giờ lunch break Leanna mới rón rén vào văn phòng Vũ:

-    Anh không đi ăn trưa?

Vũ quăng cây viết, vòng hai tay đỡ gáy, ngả người trên ghế tựa:

-    Chán quá, Frank nó làm anh ăn không ngon. Em ngồi xuống đi Loan.

-    Dạ. Có chuyện gì hả anh?

-    Frank yêu cầu anh đi thuyết trình cho một khách hàng ở dưới Los!

-    Ồ …

-    Em biết không? Đây là việc cuả Sales Department chứ không phải là việc của Engineering bọn mình. Anh trả lời là “I’m not going”! Susan ở bên Sales đi một mình là đủ rồi.

Vũ ngừng lại để thở một hơi thật dài:

-    Frank nói là chúng ta cần close cái deal này nên Engineering phải giúp Sales, tới tận nơi thuyết trình, và trả lời các câu hỏi kỹ thuật mà salesman không thể đảm trách nổi vì hãng còn nhỏ, không có người nhiều kinh nghiệm. Chán quá. Anh không muốn làm việc của salesman,  và anh ghét LA!

Leanna mỉm cười:

-    Chuyện này thì em biết rồi. Frank cũng mới nói cho em nghe, và nhờ em đi theo anh, giúp anh set-up equipment, và điều hành máy điện toán trong lúc anh đứng thuyết trình.

Vũ ngẩn người:

-    Sao không thấy Frank nói với anh.

-    Frank sợ anh hay nổi bướng nên … nhờ em nói với anh, và theo giúp anh. Anh để cho em đi với anh và Susan nhé.

Vũ lắc đầu cười:

-    Thằng Frank này khôn thật. Nếu có em ở đó thì anh có nói nhăng nói cuội gì chúng nó cũng vẫn … mua software của chúng mình!

Leanna kêu lên e thẹn:

-    Anh … Thế anh bằng lòng nhé. Để em đi thông báo cho Frank.

Vũ đưa cả hai tay lên trời, mỉm cười:

-    What can I say!

Leanna vui vẻ đứng lên:

-    Vậy anh đi gặp bà Maryanne, yêu cầu bà ấy lo thủ tục, mua vé máy bay, và đặt phòng cho chúng mình. Em sợ bà ấy lắm!    



Vũ nhìn những bước chân nhún nhảy của Leanna và chợt cảm thấy bồi hồi. Hơn ba tháng nay kể từ ngày Leanna gia nhập cái department này Vũ đã thay đổi nhiều. Vũ kiên nhẫn hơn, dịu dàng hơn, và lúc nào cũng tươi cười với mọi người, ít còn lạnh lùng đăm chiêu vì những trục trặc trong công việc. Đôi khi Vũ còn sang ngồi la cà với Joe, nói chuyện trên trời dưới biển, ‘bao’ Joe đi ăn trưa để lấy cớ rủ cả Leanna đi theo. Joe nói là Vũ đang ‘falling in love, again’, và Vũ chỉ cười trừ.

Đúng là Vũ đã ‘falling in love’ nhiều lần, nhưng những cuộc tình với những người con gái không cùng chủng tộc đó không bao giờ kéo dài vì gần gũi nhau ít lâu là những dị biệt về đời sống trở nên rõ ràng khiến cho hai người không còn chịu đựng được nhau. Chia tay đôi khi có chút buồn phiền nhưng không bao giờ Vũ luống tiếc.

Leanna khiến Vũ xúc động vì những chăm sóc nhỏ nhặt nhưng trìu mến. Lâu lâu Leanna mang cho Vũ một miếng bánh vào buổi sáng, hay một quả cam bóc sẵn vào buổi trưa cộng với vài câu thăm hỏi thân tình. Ánh mắt Leanna lúc nào cũng như gửi gấm tâm sự làm Vũ có cảm tưởng như thể là Leanna đã là một người thân của mình dù rằng hai người chưa bao giờ nói yêu nhau.

Vũ thấy mình hạnh phúc, huýt sáo nho nhỏ đi tìm Maryanne. Ai cũng sợ bà thư ký già khó tính này vì Maryanne đã làm việc cho hãng này hơn hai chục năm và với ai Maryanne cũng có có thể mắng mỏ như con cái trong nhà, trừ Vũ vì Vũ là ‘star engineer’ được mọi người nể phục, và Vũ hay vui đùa với Maryanne, gọi Maryanne bằng ‘Mom’ và đòi Maryanne gả con gái cho mình. Khi nghe Vũ yêu cầu lo thủ tục cho Vũ và Leanna đi LA, MaryAnne đã nở một nụ cười hiếm hoi, chỉ ngón tay vào ngực Vũ:

-    You! Be a good boy!

Vũ nhe răng cười:

-    Yes, Mom.


                                                                                                   o0o

(còn tiếp)

 Trần Quang Thiệu
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.