- Đăng ngày 03 Tháng 9 2012
- Lượt xem: 1945
Susan đã có vẻ say. Buổi thuyết trình thành công ngoài sự mong mỏi, khách hàng đồng ý trên nguyên tắc ký hợp đồng để xử dụng software package vì Vũ trả lời lưu loát tất cả những câu hỏi về kỹ thuật, và Leanna dịu dàng, tươi mát làm mọi người trong phòng hội thoải mái chứ không có cảm tưởng ngồi nghe quảng cáo rao hàng! Susan mời vài người khách đi với Vũ và Leanna tới một nhà hàng sang trọng để ăn mừng sự thành công quan trọng này. Mọi người, trừ Leanna, đều uống rượu mạnh, và Susan chủ động lần lượt kéo tất cả mọi người ra sàn nhảy với mình.
Leanna chỉ ngồi thu mình trên ghế, lặng lẽ mỉm cười, cho đến khi ban nhạc chơi một bài slow Leanna mới theo Vũ ra sàn nhảy và để mặc Vũ dìu đi trong tiếng nhạc êm đềm. Leanna dựa đầu trên vai Vũ, vòng tay bám nhẹ, mắt nhắm hờ, lâu lâu hé mở mỉm cười. Vũ phà hơi thở nóng vào vành tai Leanna, thì thầm:
- Ở đây không có ai đẹp bằng em đêm nay. Anh không biết nói gì hơn để khen em!
Leanna rướn người dựa sát vào Vũ, vừa như nũng nịu vừa như mời gọi:
- Anh …
Vũ siết chặt thân hình bé nhỏ của Leanna, hôn nhẹ lên mái tóc, và ước ao là thời gian ngừng trôi.
Ra khỏi tiệm ăn Susan ngả nghiêng lên xe một người khách sau khi vẫy tay chào Vũ và Leanna:
- See you guys tomorrow morning at the lobby.
Vũ lái xe đưa Leanna về khách sạn Hyatt ở Huntington Beach. Không khí ban đêm mát dịu khi hai người ra khỏi xe, đi cạnh nhau trên con đường nhỏ từ bãi đậu xe về toà building nhiều tầng. Vũ quàng tay qua lưng Leanna, kéo nhẹ cho hai thân hình gần nhau hơn:
- Em muốn về khách sạn chưa, hay chúng mình ra quán café ngoài bãi biển ngồi chơi một lúc?
Leanna dựa nhẹ đầu lên vai Vũ, nhoẻn miệng cười thật ngoan:
- Đâu cũng được. Em theo anh mà!
Vũ hôn nhẹ lên má Leanna:
- Đi uống café. Anh chưa buồn ngủ, và anh cũng muốn nói chuyện với em.
- Dạ.
Vũ chọn một bàn sát cửa kính, nhìn ra biển và gọi mua hai ly latte. Chưa muộn lắm nhưng bãi biển đã không còn một bóng người. Ngoài khơi trời tối đen, thấp thoáng vài ánh đèn của những con tàu cô đơn, không biết đang trên đường đi hay trở về! Vũ âu yếm nhìn Leanna:
- Anh không ngờ là hạnh phúc có thể đơn sơ như thế này, dù chỉ là những giây phút êm đềm ngồi với người mình yêu thương.
Leanna với tay qua bàn, nắm bàn tay Vũ:
- Cám ơn anh.
- Không, anh phải cám ơn em. Trước đây anh đã nhầm lẫn tình yêu với chinh phục, với hưởng thụ. Chưa bao giờ anh biết cư xử dịu dàng và thiết tha với người mình yêu thương. Leanna!
- Dạ.
- Do you love me?
- Anh biết rồi mà. Em …
Bàn tay Leanna run lên trong tay Vũ. Chị Thục ơi, có lẽ em đã tiến thêm được một bước nữa rồi. Vũ đẹp trai, hào phóng và có đủ phương tiện cho một người con gái ước mơ. Nhưng em chưa yên tâm chị ạ. Chỉ mong là Vũ thực sự yêu em như đôi mắt dại khờ nhìn em lúc này.
Vũ âu yếm xiết nhẹ bàn tay Leanna:
- Anh chưa bao giờ yêu một cô gái Viêt-Nam nào, cho đến lúc này. Mẹ anh không mấy hài lòng về những người bạn gái cũ của anh, lý do giản dị nhất là vì họ là Tàu, là Phi, là Mỹ chứ không phải là VN. Bố anh không có ý-kiến, nhưng anh biết là bố cũng mong anh tìm được người yêu có chiều sâu, có tâm hồn tế nhị như em. Hôm nào em theo anh về San Diego gặp bố mẹ nhé?
- Dạ.
- Tay em run quá. Em lạnh hả?
- Không, anh.
- Chúng mình về nhé?
- Dạ.
Leanna theo Vũ đứng lên. Hai ly café latte vẫn còn nguyên vẹn trên bàn. Leanna nép người vào Vũ, bàn tay nằm yên trong tay Vũ, đi với nhau về khách sạn gần kề. Hai người không nói chuyện, chỉ lâu lâu nhìn nhau mỉm cười, cho đến khi Vũ đưa Leanna tới trước cửa phòng. Leanna trao cho Vũ chìa khoá, và bất thình lình vít cổ Vũ xuống hôn đắm đuối. Vũ vừa hôn Leanna, vừa cố gắng mở cửa phòng. Khi cửa phòng đã mở rộng, vòng tay Leanna vẫn không rời cổ Vũ, mái tóc che kín khuôn mặt dấu trên ngực Vũ, và trong hơi thở rộn ràng Vũ vẫn nghe thấy Leanna gọi tên Vũ thật là thiết tha.
o0o
Dù hơi ngại ngùng nhưng rồi nghe Vũ thuyết phục mãi Leanna cũng bằng lòng dọn vào town-house ở chung với Vũ. Vũ thủ thỉ trong lúc Leanna mặt cúi gầm:
- Em biết là ở VN bây giờ người ta ‘góp gạo thổi cơm chung’ nhiều lắm rồi không? Với lại em ở mãi nhà người quen không tiện.
Leanna rúc đầu vào vai Vũ:
- Em chỉ sợ bố mẹ anh biết được sẽ coi thường em, và có thể còn ngăn cản anh yêu em.
Vũ cười to, bắt chước giọng bắc-kỳ của mẹ:
- Ối giời ơi, thế này là thế nào! Em đừng có lo. Quyết định là do anh. Bố mẹ anh đâu có quyền ngăn cản. Trước đây con em gái anh nó cũng đã ‘live-in’ với người yêu nó một thời gian rồi mới làm đám cưới. Chuyện đó bây giờ rất là bình thường, mặc dù không công khai. Riêng bố anh thì rất là liberal!
Leanna xiêu lòng, và Vũ đã gửi hình Leanna về cho bố mẹ, hẹn vào dịp Christmas năm nay sẽ đưa Leanna về giới thiệu với gia đình. Hạnh phúc của hai người thật là êm đềm. Joe luôn mồm gọi Vũ là ‘son of a gun’, và Frank cũng thường nheo mắt cười với Vũ. Ngay cả Maryanne cũng chòng ghẹo Vũ:
- So, you dumped my daughter?
Vũ cũng email báo tin cho Nam, người bạn thân trước đây chung phòng với Vũ ở trong trường Berkeley:
- Mày phải gặp con bồ tao. ‘She’ cũng người Việt như chúng mình, và ‘she’ đẹp ơi là đẹp. Và mày biết không, trước đây ‘she’ cũng ở vùng Twin Cities như mày. Sẽ nói nhiều hơn khi gặp nhau ở hội nghị về Java ở San Francisco tuần tới.
P.S. ‘She’ mới dạy tao viết tiếng Việt bỏ dấu đó. Ngon lành không?
Tiễn đưa Vũ đi San Francisco Leanna bịn rịn:
- Em muốn đi với anh nhưng Frank không cho, nói em còn ít kinh nghiệm, chưa cần thiết tham dự mấy hội nghị đó.
Vũ an ủi:
- Anh chỉ đi có ba ngày. San Francisco cũng gần xịt. Có chuyện gì em gọi cho anh là anh về liền. Anh không tiện can thiệp để em cùng đi vì mọi người đều biết chúng mình đang yêu nhau. Em ở nhà ngoan nghe!
Khi Vũ đi rồi Leanna cảm thất trống vắng, có gì đó làm Leanna bứt rứt không yên nhưng Leanna không biết là điều gì.
o0o
Nam sững sờ nhìn tấm hình. Vũ hất hàm:
- Đẹp không?
Nam nuốt nước bọt một cách khó nhọc:
- Đẹp. Thu Loan bao giờ cũng đẹp, và bây giờ còn đẹp hơn xưa!
Vũ ngạc nhiên:
- Mày biết tên VN của Leanna, vậy mày biết Leanna hả?
- Biết … Nhưng …
- Mày sao vậy? Có gì định nói phải không?
Nam lại nuốt nước bọt một cách khó nhọc, nắm cánh tay Vũ kéo về Cafeteria của tòa nhà hội nghị:
- Đi uống café rồi tao nói mày nghe, nhưng mày phải bình tĩnh nhé.
Tự nhiên Vũ cũng thấy bứt rứt nhưng giọng nói vẫn vững vàng:
- Hừm! Được rồi, có gì cứ nói hết cho tao nghe. Không cần rào đón!
Nam loay hoay mãi với ly café làm Vũ sốt ruột, cuối cùng Nam thở dài:
- Khi mày kể chuyện tình của mày tao thật vui và mừng cho mày, nhưng khi nhìn hình tao nhận ra người quen, và có thể có vài điều mày chưa biết hết về cô ta …
- Điều gì nào?
- Cô ta đã có chồng và ly-dị, chứ không phải là con gái như mày tưởng.
- Trời, tưởng chuyện gì. Leanna đã cho tao biết, đó là cuộc hôn nhân giả để cô ta có thể ở lại Mỹ một cách hợp pháp.
Nam lắc đầu:
- Không. Đó là cuộc hôn nhân thật 100 phần trăm. Chồng cô ta về VN cưới cô ta và mang qua Mỹ nuôi ăn học. Cô ta phụ bạc người chồng cũ ngay sau khi có thẻ xanh để cư trú hợp pháp và chính thức ly dị sau khi tốt nghiệp. Cô ta cũng đã từng sống chung với một giáo sư trẻ trước khi bỏ Minnesota về California.
Mặt Vũ tái ngắt:
- Tao không tin. Cô ta con nhà khá giả, xin du học tự túc. Không có chuyện người nào đó về VN cưới cô ta.
Nam nhìn bạn xót xa:
- Vũ, tin tao đi. Nhớ thời gian chúng mình tốt nghiệp tại Berkeley không? Mày ra đi làm liền, còn tao về Minnesota vài năm sau đó vào University of Minnesota học tiếp lấy Master. Chính lúc đó Thu Loan cũng vào học trường này. Sinh viên VN nào cũng biết cô ta vì cô ta thật đẹp. Chính cả tao cũng chú ý đến cô ta, nhưng biết là cô ta đã có chồng nên không bao giờ có ý định tán tỉnh. Tao nỡ lòng nào mà nói xấu cô ta với mày.
Gịong Vũ chua chát:
- Thì cứ cho là mày nói đúng đi. Nhưng có chồng rồi ly-dị là chuyện bình thường ở nước Mỹ này. Ừ cứ cho là như thế đi. - Giọng Vũ run run – Cứ cho là như thế đi.
Nam thở dài:
- Tao biết là mày rất yêu cô ấy. Nhưng chuyện không phải chỉ có thế. Sau này tao ra trường rồi nên không thể khẳng định, nhưng các sinh viên còn theo học lâu lâu có dịp gặp lại vẫn bàn tán về sự nhẫn tâm của cô ta đối với người chồng cũ đang bệnh hoạn, như thể là cô ta không có tình người.
Vũ ôm đầu:
- Trời ơi. Không thể tin được. Leanna là người con gái dịu dàng và tế nhị. Mà mày nói cho tao nghe thế nào là ‘không có tình người’.
Nam lại thở dài:
- Người chồng đó tên là Quân, và đáng tội nghiệp lắm. Anh ta chỉ là technician trong một xưởng tiện. Anh ta về VN cưới Thu-Loan do sự mối lái của người quen. Thu-Loan không bao giờ yêu anh ta, chỉ muốn xuất ngoại du-học trong lúc nhà Thu-Loan rất nghèo chứ không ‘có phương tiện’ như Thu-Loan nói với mày. Qua được Mỹ rồi Thu-Loan mới hiểu được hoàn cảnh của người chồng, không hào nhoáng như ngày Quân về VN, nên dần dần lơ là với chồng. Riêng chuyện Loan ngoại tình với một giáo sư trẻ thì tao không rõ lắm. Tao được biết là khi Loan ly dị đã ép Quân bán nhà chia cho Loan một nửa tài sản, dù căn nhà là mồ hôi nước mắt của Quân làm ra. Mẹ Quân buồn rầu, bỏ về VN sống, còn Quân bây giờ thuê nhà trong một khu chung cư rẻ tiền, khi thì đi làm khi thì nằm nhà vì bệnh tật gì đó, và cũng chẳng có ai trông nom. Tao nghe nói rằng anh ấy vẫn còn rất yêu Thu-Loan, và vẫn mong một ngày nào Thu-Loan nghĩ lại, quay về.
Vũ ngơ ngác như còn đang trong cơn mê, mắt nhìn đâu đó nhưng có lẽ chẳng thấy gì. Nam nhìn bạn xót thương:
- Vũ! Thiên hạ đồn đãi nhiều khi cũng không đúng sự thật. Và nếu mày thật sự yêu Thu-Loan, và có tấm lòng rộng lượng, thì mày có thể quên quá khứ của Thu-Loan, và vẫn có thể sống với nhau lâu dài.
Vũ nghiến răng:
- Tao có thể quên được những chuyện tình ái trong quá khứ, nhưng tao không chấp nhận sự dối trá, và nhất là sự nhẫn tâm không biết đến tình người. Mày biết địa chỉ của anh Quân không?
Nam lắc đầu:
- Không. Tao chỉ biết là hình như anh ấy làm cho XYZ Company nhưng có thể nhờ bạn quen biết tìm dùm địa chỉ của Quân. Mà mày định làm gì? Liên lạc với Quân đâu có ích lợi gì cho mày.
Vũ nói thật rõ ràng:
- Tao sẽ đi tìm Quân, và nếu cần sẽ giúp đỡ Quân cho Quân bớt đau khổ.
- Mày đâu có lỗi gì trong chuyện này.
- Không, tao biết là tao không có lỗi. Nhưng tao cũng không thể nào đứng nhìn. Cám ơn mày. Khi về lại Minnesota ngày mai, nếu có tin tức gì của anh Quân mày nhớ gọi tao. Tao sẽ dàn xếp công việc và sẽ bay sang Minnesota một ngày rất gần.
o0o
Trong căn phòng khách im vắng giọng người đàn ông trầm buồn:
- Anh Vũ, từ lâu tôi đã câm nín, nhưng cảm tấm lòng chân thật của anh tôi sẽ không dấu anh điều gì. Vâng, Thu-Loan đã từng là vợ tôi. Chúng tôi lấy nhau ở VN và tôi đã có những ngày thật hạnh phúc, nhưng tôi không giữ được hạnh phúc, không giữ được Loan cũng là do lỗi của tôi một phần. Tôi không thể mang lại cho Loan những mơ uớc mà Loan từng ôm ấp từ ngày chưa lấy tôi. Tôi chỉ là một người thợ bình thường, học vấn trung bình, đời sống không có gì sôi nổi. Đó không phải là những gì cho bất cứ người con gái đẹp nào ước mơ. Tôi có buồn vì Loan bỏ tôi nhưng tôi không trách cô ấy. Hôn lễ của chúng tôi tại nhà thờ, và hôm đó tôi đã hứa với Thiên Chúa là tôi sẽ yêu thương và bảo bọc Loan suốt đời. Sau hai năm chúng tôi ly thân, hình như là Loan sống với một người khác hay bạn bè gì đó, nhưng điều đó không quan trọng, tôi vẫn cung cấp đủ tiền bạc để Loan theo học cho đến khi thành tài vì tôi vẫn yêu Loan, và vẫn muốn giữ lời hứa với Thiên Chúa của mình.
Ngừng vài giây cho nỗi buồn lắng đọng Quân nói tiếp:
- Ngày Loan ra truờng tôi không được mời nhưng tôi vẫn đến dự lễ, đứng xa xa nhìn Loan tươi cười bước lên sân khấu nhận bằng, giơ tay vẫy bạn bè. Tôi có thấy người đàn ông đó, hình như là một giáo sư, ôm hôn Loan, và tôi bỏ ra về. Vâng, tôi có tủi thân nhưng tôi vẫn mừng cho Loan.
Anh Vũ, anh cho là tôi mù quáng phải không? Tôi không biết nữa, nhưng tôi sống rất thật với lòng mình. Thành phố nhỏ này cũng không giữ được Loan. Chúng tôi chính thức làm giấy tờ ly-dị và Loan muốn tôi bán căn nhà chia đôi tài sản để cho Loan có phương tiện đi lập nghiệp ở một nơi xa. Có lẽ đây là điều đau xót cho tôi vì tôi không thuyết phục được Loan cho tôi giữ căn nhà để mẹ con tôi có chỗ ra vào. Cha tôi đã mất từ lâu, và tôi chỉ còn một mẹ già, và một người em còn ở VN. Loan không chịu nhận trả góp, muốn có ngay một số tiền để lo liệu công chuyện nên tôi đành phải bán căn nhà, dọn vào đây, còn mẹ tôi đã trở về VN sống với đứa em.
Ngày ra đi Loan nói là đã cho tôi đời con gái, đã hy sinh một phần đời cho tôi nên không còn nợ nần gì nhau. Ước gì tôi cũng sòng phẳng được như thế. Không anh ạ, tôi vẫn còn thương nhớ Loan, vẫn mong một ngày nào Loan quay về cho tôi lại được chăm sóc thương yêu Loan, tuy nhiên tôi biết đó chỉ là một ước mơ.
Anh có hỏi tôi về bệnh tật, chẳng dấu gì anh, tôi bị bệnh tiểu đường, và tôi lo sợ ngày nào đó tôi có thể bị mù lòa. Nếu ngày nào chuyện đó xảy ra, và Loan có trở về, dù chỉ là thăm viếng ngắn ngủi, thì làm sao tôi có thể nhìn thấy mặt Loan, nói gì đến chăm sóc yêu thương người con gái tôi không bao giờ quên? Đó là điều tôi lo sợ và đau buồn.
Anh nói muốn giúp tôi. Không được đâu anh Vũ ạ. Tôi không còn cần tiền, nhà cửa bây giờ đâu còn là vấn đề. Với lại tôi làm thế sao đành, có khác gì tôi bán tình yêu của mình cho anh. Tuy nhiên tôi xin anh một điều, xin anh đừng phụ bạc Loan, xin anh chăm sóc và yêu thương Loan, đừng để Loan phải khổ sở bơ vơ trên đường đời. Tôi chẳng có gì cho Loan nữa. Anh lo cho Loan dùm tôi.
Vũ nắm tay Quân, muốn rơi nước mắt vì xúc động:
- Anh có một vật vô giá mà Loan không nhìn thấy. Đó là tấm lòng. Tôi cũng không biết nói gì hơn, và lúc này tôi cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì về Loan, nhưng xin anh yên tâm, không bao giờ tôi làm điều gì để buồn lòng người. Anh Nam bạn thân của tôi cũng ở gần đây. Tôi xin để số điện thoại lại, Nam rất hiểu tình cảnh của anh, nếu cần gì xin anh cứ gọi, nhất là khi đau yếu mà không có ai trông nom. Chào anh tôi về, và mong anh bảo trọng.
o0o
“Anh yêu dấu,
Từ hôm anh ở San Francisco trở về em đã có cảm tưởng là anh đối với em không còn như xưa. Anh vẫn dịu dàng nhưng xa cách và như có nỗi buồn. Nhiều lần em muốn hỏi anh nhưng em không dám. Em yêu anh và cũng kính trọng anh nên không muốn làm anh phiền lòng.
Thế nhưng hôm anh đi xa và không cho em đưa ra phi trường thì em biết rằng có điều gì đó không được bình thường. Em ghen nên đã vào computer của anh để tìm xem anh đang toan tính chuyện gì, và bây giờ thì em hiểu vì em đã nhìn thấy email liên quan đến chuyến bay của anh.
Em biết anh đi Minnesota, và em biết bây giờ thì anh đã rõ em là ai, đã sống thế nào, với ai và đã làm gì tại cái thành phố buồn ở cái xứ vạn hồ lạnh lẽo đó. Nếu anh không biết thì cũng đến lúc em phải nói vì em thật sự yêu anh, và dù anh tin hay không, em xin thề rằng anh là người đàn ông độc nhất em yêu trên cõi đời này.
Em biết em là người đàn bà đầy tham vọng. Em bằng lòng lấy Quân vì em muốn ra khỏi cảnh nghèo nàn, muốn có cơ hội trau dồi kiến thức, muốn có một đời sống nhiều màu sắc, dù em không yêu Quân. Em đã cho Quân đời con gái để đạt được những gì em mong muốn, và em giã từ Quân vì em cảm thấy không còn nợ nần. Em nghĩ là đã không yêu thương thì không có lý do gì sống mãi bên nhau.
Em biết là em có chút nhan sắc nên em đã dùng nó cho những việc có lợi cho mình. Scott, ông thầy dạy Physics, cũng chỉ là người đàn ông thoáng qua đời, không yêu đương, không thương nhớ khi cả hai người đã đạt được mục tiêu.
Em vẫn nghĩ về tình yêu một cách rất đơn giản như là một sự đổi chác, cho đến khi em gặp anh. Em không chối cãi là em đến với anh vì anh có những cái mà em chưa thấy ở những người đàn ông em đã gặp. Anh có học thức, có nghề nghiệp và tài chánh vững vàng, được bố mẹ thương yêu, cưng chiều. Anh lại là ‘star employee’ tại nơi làm việc nên có thể giúp em thăng tiến trong nghề nghiệp. Em còn mong mỏi gì hơn!
Mấy tháng sống với anh là những ngày hạnh phúc nhất đời, vì càng ngày em càng hiểu anh, thấy ở anh tấm lòng bao dung, tình yêu chân thật và đằm thắm. Em đắm chìm trong hạnh phúc, và em đã quên hết những ý-định ban đầu, dùng anh làm điểm tựa trên con đường em đi. Xin anh tha lỗi cho em vì những toan tính tầm thường, vì em ngu dốt, coi tình yêu như một phương tiện chứ không phải là cứu cánh của cuộc đời.
Em xin nghỉ phép hai tuần. Lúc này em đang ở với chị Thục dưới Santa Anna. Em đang khóc vì hối hận và nhất là vì nhớ thương anh. Nếu anh tha thứ cho em thì chỉ cần anh gọi em ở số cell mà anh đã biết, em sẽ về quỳ dưới chân anh, xin anh thương sót và để cho em yêu thương chăm sóc anh suốt đời. Nếu anh không gọi em sẽ không trở về, sẽ bỏ việc, và dù không biết đời em rồi sẽ ra sao. Tất cả đều vô nghĩa nếu không có anh.
Anh Vũ ơi, em làm sao để cho anh tin em thêm một lần, làm sao cho em được anh tha thứ. Nhiều lúc em muốn chết đi khi nghĩ rằng em phải xa anh suốt đời, phải lià bỏ tình yêu thứ nhất em vừa tìm thấy. Anh ơi, Loan nói được gì nữa với anh bây giờ ngoài hai tiếng yêu anh!
Thu-Loan, đứa con gái dại khờ.”
Vũ nhìn xững vào màn ảnh. Lá thư gửi qua email như nhát dao đâm vào ngực. Lòng Vũ tan nát nhưng Vũ làm gì bây giờ? Vũ đưa mắt nhìn cái điện thoại trên bàn. Tha thứ ư? Có gì bảo đảm rằng một ngày nào đó em gặp một ‘đại gia’ và em sẽ không bỏ anh để theo người sẽ mang lại cho em cuộc đời giầu sang hơn anh hàng ngàn lần? Anh yêu em nhưng anh có hoàn toàn quên được quá khứ hay là một ngày nào lại mang ra dằn vặt nhau mỗi khi giận hờn?
Loan ơi, em có biết là Quân vẫn còn thương nhớ em và mong cho em có một đời sống yên lành. Anh đã hứa với Quân là không để cho em bơ vơ khổ sở trên đời. Anh yêu em nhưng anh phải làm gì bây giờ?
Vũ gục đầu trên bàn. Bóng tối đã nhạt nhoà, Vũ vẫn không nhúc nhích. Tiếng kèn vọng từ TV vẫn mở ngoài phòng khách, và hình như đó là tiếng saxophone của Kenny G. trong bài ‘Forever in love’ đầy ân tình.
( còn tiếp)
Trần Quang Thiệu