Những con đường ở ngoại ô Sài-Gòn vừa nhỏ, vừa gồ ghề, và đầy người đi bộ. Vũ lái xe chầm chậm vì vừa mới học lái xe hai bánh, chưa thuộc đường, và lâu lâu phải ngước nhìn số nhà.  “327, 329 … như vậy chắc còn xa”. Vũ rồ ga, chiếc Honda đời mới vọt lên, nhưng cùng lúc ấy xe cán phải cục gạch ai đó vứt giữa đường. Chiếc xe nẩy lên, đảo mạnh, hất Vũ té lăn.

Vũ choáng váng nhưng còn tỉnh táo, khó nhọc ngồi dạy. Vài đứa trẻ hiếu kỳ đứng nhìn, và vài người lái xe lách qua, đi thẳng với con mắt dửng dưng. Khủy tay và đầu gối Vũ bị trầy, máu thấm đỏ tay áo chemise trắng. Vũ muốn đứng lên nhưng cảm thấy đau nên đành ngồi bệt xuống đường, cúi đầu xoa nhẹ đầu gối. Xe cộ vẫn chạy qua một cách vội vã, nhưng cánh cửa sắt của căn nhà đối diện hé mở. Một cặp trai gái tới gần, xô những đứa trẻ vây quanh Vũ ra xa. Người con trai hỏi Vũ:

-    Anh có sao không?

Vũ nặng nề lắc đầu, mím môi định đứng dạy một lần nữa. Người con trai vội vã đưa tay đỡ anh. Vũ đứng bằng một chân, cố gắng mỉm cười:

-    Cám ơn anh.

Cô gái nhìn vết máu và chiếc tay áo rách tỏ vẻ ái ngại:

-    Anh bị thương rồi. Hảy tạm vào nghỉ trong sân nhà tôi rồi tính sau.

Vũ lại cố gắng mỉm cười:

-    Vâng, cám ơn anh chị. Anh chị cho tạm trú một lát, để tôi gọi người nhà tới đón về.

Người con trai dựng chiếc xe còn nằm trên đường, dắt vào sân nhà trong lúc Vũ khập khễnh bước theo từng bước nhỏ. Người con gái đi cạnh anh, lâu lâu lại đưa tay như muốn đỡ mỗi khi thấy Vũ lảo đảo. Vũ thở phào khi ngồi xuống chiếc ghế tựa cạnh chiếc bàn kê ngoài sân. Anh ngước nhìn hai người. Họ còn rất trẻ và Vũ đoán có lẽ họ là vợ chồng:

-    Cám ơn anh chị đã giúp tôi. Tôi tên là Vũ.

Người con trai cười nhẹ:

-    Đâu có đáng gì, anh đừng để tâm. Tôi là Kha, còn đây là  nhà của gia-đình Thủy, bạn tôi.

-    Ồ. Tôi cứ tưởng …

Vũ bỏ dở câu nói, nhưng hình như Thủy cũng hiểu. Cô nheo mắt cười:

-    Cũng là đúng lúc thôi anh. Anh Kha tới thăm Thủy, vừa định ra về thì thấy anh té xe. Tay anh chảy máu nhiều, để Thủy giúp anh.

Thủy chạy vào nhà, trở ra với một chiếc khăn ướt, một số band-aids, và một ly nước lạnh:

-    Anh lau mặt và uống tạm cho đỡ mệt.

Vũ mừng rở:

-    Phiền cô quá, nhưng xin cô.

Vũ cầm ly nước uống một hơi gần cạn, và lấy chiếc khăn ướt đắp lên mặt. Trời Sài-Gòn nóng như thiêu, chiếc khăn mát lạnh làm Vũ tỉnh táo, và anh giữ chiếc khăn thoảng mùi thơm con gái trên mặt một lúc rồi mới từ từ cuộn lại để trên bàn:

-    Tôi cảm thấy đỡ lắm rồi. Cảm ơn anh Kha và cô Thủy nhé.

Thủy nhắc:

-    Anh Vũ kéo tay áo lên để Thủy băng đỡ mấy chỗ chảy máu.

Nghe Thủy nhắc Vũ chợt thấy khủy tay đau rát. Anh kéo tay áo, miệng cười, nhưng mặt nhăn vì đau:

-    Tôi không may té xe, nhưng lại rất may gặp được những người tử tế như anh Kha và cô Thủy.

Thủy chỉ im lặng mỉm cười, nhẹ nhàng dán những miếng band-aids lên vết thương hãy còn rỉ máu. Kha an ủi Vũ:

-    Cũng may anh chỉ bị thương nhẹ. Nghỉ một chút là có thể ra về được, và may hơn nữa là chiếc xe mới cáu cạnh của anh không việc gì.

Vũ cười lắc đầu:

-    Đáng lẽ tôi không nên chạy xe ở Sài-Gòn, vì tôi cũng chỉ mới học lái xe gắn máy đây thôi.

Kha ngạc nhiên:

-    Mới học lái xe …

Vũ gật đầu:

-    Chẳng nói dấu gì anh. Tôi sinh ra và lớn lên ở Mỹ. Bên đó ít người đi xe gắn máy lắm vì có mùa lạnh. Về tới Sài-Gòn thấy loại xe này tiện lợi quá, và tôi cũng thấy thích thú, nên mua một chiếc để đi loanh quanh cho tiện. Ngày xưa, khi tôi còn ở vào tuổi đôi mươi, mẹ tôi cấm tôi lái xe gắn máy vì sợ nguy hiểm. Nếu mẹ tôi biết là tôi chạy xe ở Sài-Gòn, và mới bị tại nạn, chắc là mẹ tôi sợ hãi và buồn lắm.

Thủy đã băng xong vết thương cho Vũ, cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện:

-    Anh Vũ về Việt-Nam thăm nhà?

Vũ lắc đầu:

-    Không. Tôi được Global-Flextronics gửi sang Việt-Nam làm việc ít lâu. Tôi không có gia-đình và bạn bè tại đây. Ba mẹ tôi qua Mỹ định cư từ năm 1975, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe bố mẹ nói về những ngày tháng cũ, về ngôi nhà hạnh phúc tại Sài-Gòn nên tôi tò mò, hôm nay nhân dịp rảnh rỗi, nên lấy xe, định đi tìm căn nhà xưa của bố mẹ xem nó ra sao. Nào ngờ …

Vũ ngập ngừng trước khi nói tiếp:

-    Như đã nói với anh Kha và cô Thủy, tôi thật sự không có bạn và người thân tại Việt-Nam, hôm nay tình cờ được gặp gỡ, và được anh và cô giúp đỡ, tôi thấy thật cảm khích nên lại có một chút tin tưởng vào tình người. Nếu anh Kha và cô Thủy không chê, xin cho tôi được làm bạn.

Kha bật cười:

-    Anh sinh ra và lớn lên ở Mỹ mà anh nói tiếng Việt chẳng khác gì chúng tôi, và cũng khách sáo như người Việt chính gốc vậy.

Vũ cũng bật cười:

-    Tôi còn biết xem phim chưởng, và đọc truyện kiếm hiệp nữa cơ. Khi tôi còn nhỏ, vì sinh kế, hàng ngày mẹ tôi phải gửi tôi cho một bà cụ người Việt trông nom. Bà cụ chỉ biết nói tiếng Việt, xem phim bộ cả ngày, nên tôi lớn lên trong một môi trường rất là Việt-Nam. Khi bắt đầu đi học, cuối tuần bố tôi bắt tôi tới trường Việt ngữ, và tôi biết đọc truyện kiếm hiệp rất sớm.

Thủy thích thú mỉm cười:

-    Thế anh Vũ có nghe nhạc Việt, và … đọc thơ tiếng Việt không?

Vũ cuời nhẹ lắc đầu:

-    Nhạc Việt thì thỉnh thoảng tôi có nghe ké với bố mẹ. Còn thơ văn thì chỉ biết sơ sài.

Kha gật gù:

-    Như thế cũng là đặc biệt lắm rồi. Tôi đã gặp vài người Việt sinh ra và lớn nên ở nước ngoài. Họ hầu không biết gì về Việt-Nam, và có nói tiếng Việt thì cũng như là ba Tàu nói tiếng Việt mà thôi.

Thủy cười với Kha:

-    Nhưng em thấy họ cao lớn, trắng trẻo và … dễ thương hơn mấy ‘ông’ con trai  ở xứ này!

Kha nheo mắt cười với Thủy:

-    Như vậy em không … thích anh hả.

Thủy đỏ mặt:

-    Ai nói là em thích anh hồi nào?

Kha chỉ mỉm cười. Vũ khen:

-    Lớp trẻ Việt-Nam bây giờ cũng đâu thua kém gì những người ngoại quốc cùng trang lứa. Anh Kha và cô Thủy còn đi học cả, phải không?

Thủy gật đầu:

-    Dạ. Anh Kha đang học năm cuối đại học, còn Thủy mới vào trường.

Kha tiếp lời:

-    Thủy học về thương mại, còn Kha học về kỹ thuật thông tin?

Vũ hỏi:

-    Information Technology?

-    Dạ.

-    Như vậy là cùng một lãnh vực với tôi.
-    Ồ, như vậy thì may quá được biết anh. Anh chắc đã có nhiều kinh nghiệm, anh giúp Kha học hỏi thêm nhé.

Thủy chen vào:

-    Em nữa chứ. Thương mại cũng cần thông tin vậy.

Vũ cười nhẹ:

-    Thế nào chúng mình cũng gặp lại nhau, nói chuyện nhiều về vấn đề này. Bây giờ tôi xin phép, phải về.

Vũ gượng đứng dậy nhưng đầu gối đau nhói nên lại ngồi xuống ghế. Kha lo lắng:

-    Hay để Kha gọi taxi cho anh về. Kha chạy xe của anh theo sau.

Vũ lắc đầu, móc điện thoại cầm tay:

-    Tôi phiền anh Kha thế là đủ rồi. – Anh bấm số - Allo, anh Tám hả. Anh mang xe tới đón tôi tại …

Vũ trao điện thoại cho Thủy:

-    Cô Thủy làm ơn chỉ đường cho anh Tám lái xe tới đây dùm tôi.

Thủy gật đầu, cầm máy chạy vào trong nhà, tránh tiếng động từ ngoài đường để nói chuyện điện thoại cho được dễ dàng. Kha nhắc Vũ:

-    Anh nên đến bệnh viện để họ xem cho chắc.

Vũ gật đầu:

-    Cám ơn anh Kha. Tôi sẽ nói anh Tám đưa tôi đi.

Thủy trở ra, mỉm cười:

-    Anh Tám nói độ 15 phút nữa là anh ấy sẽ tới đón … thủ trưởng! Anh ấy có vẻ lo, và kêu trời hoài.

Vũ bật cười:

-    Anh Tám là họ hàng xa. Anh đã có tuổi, và hay la tôi mỗi lần tôi lái xe gắn máy. Cô Thủy cho tôi gửi chiếc Honda tại đây. Bữa nào khoẻ tôi sẽ trở lại.

Kha đỡ lời:

-    Anh yên tâm, đừng lo lắng. Kha sẽ mang xe vào nhà, khoá cẩn thận.


Vũ mỉn cười nghĩ thầm, lo gì mà lo, không bao giờ Vũ sẽ ngồi lên cái ‘của nợ’ đó nữa. Ai lấy đi Vũ càng đỡ băn khoăn. Từ nay đi đâu cứ gọi taxi cho chắc ăn. Còn cái anh Tám này, lúc nào cũng cứ bô bô cái mồm, cả nước này người ta biết mình làm gì. Không cho lái xe nữa, ngồi gác cửa làm bảo vệ có lẽ thích hợp hơn.

o0o

Khi Vũ xin nghỉ việc Frank vừa ngạc nhiên vừa thất vọng, bộ tao làm gì mày không thích hay sao? Mày được mọi người yêu mến, công ty làm ăn phát đạt, lương bổng hơn nhiều chỗ khác. Mày tìm đâu được một chỗ hơn chỗ này?

Vũ cười buồn, tao đâu có điều gì phàn nàn về mày hay công ty, nhưng mày không hiểu đâu. Tao ở đây gần sáu năm rồi. Nơi này cho tao bao nhiêu là kỷ niệm vui buồn. Thế nhưng, như mày thấy, từ ngày Loan bỏ đi tao câm nín, và mới đây được tin Loan tử nạn, do lỗi tao một phần, tao buồn đến xót xa. Mỗi lần đi qua cái cubicle nơi Loan ngồi khi xưa tao lại muốn khóc, thằng Joe chửi tao là con gà chết, nhưng thằng đó thì hiểu thế nào là yêu. Tao phải đi Frank ạ.

Frank thở dài, thế bao giờ mày đi, và mày đi đâu? Vũ nói nhưng mắt nhìn đâu đó, hai tuần nữa, tao sang làm cho Global-Flextronics, và họ sẽ gửi tao sang Việt-Nam thành lập một trung tâm điện toán, yểm trợ cho nhà máy sản xuất mới xây cất tại nước này. Tại tao là người Mỹ gốc Việt, nói được tiếng Việt, hiểu được cách tổ chức và điều hành của một công ty Hoa-Kỳ nên họ cần tao. Còn tao, tao cần thay đổi, tao cần đi xa, tao cần xét lại đời sống của mình. Tao cám ơn mày, chúng mình đã có những ngày rất tốt đẹp với nhau. Mày đừng giận tao nghe Frank. Biết đâu rồi chúng mình lại chẳng có dịp làm việc với nhau trong tương lai. Thung lũng này nhỏ mà. Gốc gác tao ở chỗ này, đi đâu rồi tao cũng sẽ về. Mày hiểu chứ?

Ngày cuối cùng của Vũ ở Cali-SoftSmith, Inc. mọi người đều đến giã từ. Vũ cười buồn và lập đi lập lại với mọi người những điều đã nói với Frank. Maryanne là người sau cùng. Bà thư-ký già ôm hôn Vũ, dặn dò đủ điều như mẹ dặn con lúc đi xa. Joe bưng thùng đồ đạc cá nhân của Vũ ra xe, lặng lẽ đứng nhìn Vũ ra khỏi parking, tần ngần vì mất bạn.

Vũ cũng bâng khuâng, cảm thấy như có gì mất mát. Dù sao thì cũng sáu năm trời, sáu năm đầy ắp kỷ niệm vui buồn. Cũng đành!



Một tháng sau đó thì Vũ về đến Sài-Gòn. Trưởng phòng nhân viên ra đón Vũ tại phi-trường, đưa Vũ về khách sạn ở tạm cho đến lúc thuê được nhà vì Vũ dự trù ở lại Việt-Nam từ một tới hai năm. Trên nguyên tắc, Vũ là người của tổng công ty tại Mỹ, tới điạ phương giúp đỡ phân xưởng thiết lập một trung tâm điện toán để điều hành công việc. Vũ chịu trách nhiệm trực tiếp với CIO (Chief Information Officer) của tổng công ty, nhưng Vũ cũng bỏ ra nhiều ngày giờ làm quen với vị giám đốc địa phương, ông Hân, và ban tham mưu của ông ta. Ông Hân tiếp Vũ thật niềm nở:

-    Thật may được ông về đây giúp chúng tôi. Mới mướn đưọc vài kỹ-sư địa phương, họ mua một đống máy vi-tính, nhưng cũng chưa thiết lập được mạng lưới liên lạc với trung tâm điện toán bên đó. Họ sẽ làm việc dưới quyền ông, và nếu cần ông cứ mướn thêm người, huấn luyện cho họ quen với công việc.

Ông Huân tạm ngừng nói, cười toét miệng, ghé tai Vũ nói thầm:

-    Lương nhân viên ở đây rẻ lắm! Ông muốn mướn thêm mấy người cũng được.

Vũ bật cười:

-    Vâng để rồi tôi xem. Có gì tôi sẽ làm việc với phòng nhân viên.

Ông Hân lại cười, hỏi thêm:

-    Giấy tờ từ ở bên Mỹ gửi sang, nói title của ông là ‘Director, Information Services’, như vậy chúng tôi phải xưng hô với ông như thế nào cho phải phép?
Vũ gạt đi:

-    Ở bên Mỹ họ dùng danh hiệu đó lỏng lẻo lắm, và không khí làm việc rất cởi mở. Chúng tôi gọi nhau bằng tên. Các ông cứ gọi tôi là ‘ông Vũ’ hoặc ‘anh Vũ’ là được rồi.

Ngừng một chút, Vủ tủm tỉm cười, nói tiếp:

-    Xin đừng gọi tôi là ‘ông kỹ sư’ hoặc ‘thủ trưởng’,  như một số anh em tôi mới gặp, nghe kỳ quái lắm!

Ông Hân lại cười lớn phân trần:

-    Họ quen miệng mất rồi. Để rồi tôi sẽ thông báo cho mọi người. Còn về chỗ ở và xe cộ, ông cứ làm việc thẳng với phòng vật tư. Tất cả sẽ được công ty đài thọ.

-    Cám ơn ông.
-    Ông thấy văn phòng của ông ra sao? Được chứ?

Vũ mỉm cười:

-    Quá tốt. Ở bên Mỹ ngay cả ‘boss’ của tôi cũng không có văn phòng riêng. Nhưng cũng tùy công ty, mỗi nơi mỗi khác.

-    Thế hả? Tôi chưa bao giờ được tới nước Mỹ.

-    Được biết ông tốt nghiệp ở Úc về.

-    Vâng, tôi du-học tại Úc, nhưng học xong là về. Chẳng biết ngoại quốc họ làm ăn ra sao. Khi được tuyển chọn vào công ty này, ông Parker ở bên Mỹ có qua giúp tôi ít lâu.

-    À ông Parker, Operation Vice President. Tôi có gặp ông ta tại Mỹ. Nice man.

-    Đúng vậy. Hàng tháng chúng tôi vẫn phải gửi báo cáo về ông ấy, và có thể ông ta sẽ lại sang đây thanh tra xem công việc có giống như là chúng tôi báo cáo hay không.

-    Vâng, tôi biết. Ông ta cũng mong là trung tâm điện toán được thành lập mau chóng, hoạt động hữu hiệu để ông ta có thể nhận được báo cáo về sản xuất thường xuyên, chính xác và mau chóng, như những báo cáo của các nhà máy tại Âu Châu và Nam Mỹ.


Vũ thấy yên tâm vì ông Hân là lớp người mới sau này, có tinh thần cầu tiến, và sự hiểu biết rộng rãi, nên có thể làm việc chung mà không cần đến áp lực của công ty trung ương. Bà Hiền, trưởng phòng vật tư, cũng là người sốt sắng, chỉ sau một tuần lễ bà ta đã thuê được nhà cho Vũ, ngôi nhà nhỏ nhưng khang trang và đầy đủ tiện nghi trong một khu được xây cất dành cho ngoại kiều. Vũ chọn căn nhà này thay vì một apartment tại một cao ốc tối tân gần trung tâm thành phố, vì Vũ đã có ý định mua một chiếc xe gắn máy để làm phương tiện đi lại ngay khi nhìn thấy dòng xe cộ Sài-Gòn. Vũ thấy nhớ những xa lộ thênh thang và chiếc Porch 911 của mình ở bên Mỹ, nhưng cũng hết sức thích thú với những chiếc Honda hai bánh nhỏ nhắn. Vũ ngại xử dụng xe và tài xế của hãng vào những việc riêng tư, và cũng chỉ vì thích thú với xe hai bánh mà Vũ đã gặp gỡ Kha và Thủy trong một hoàn cảnh không ngờ.



o0o

Nghe tiếng bấm chuông ông bà Tuân nhìn nhau trong phòng khách:

-    Ai vậy cà? Chắc bạn con Thủy. Thủy ơi, mở cổng, con.

Không có tiếng Thủy trả lời. Bà Tuân nhìn lên gác nói nhỏ:

-    Mới 9 giờ sáng chủ nhật. Chắc nó còn ngủ.

Ông Tuân vẫn ngồi yên đọc báo.  Bà Tuân thở dài, đứng dạy mở cửa cho người khách lạ. Đó là một người đàn ông giao hàng, cùng với chiếc xe van đậu ngay trước cửa nhà. Ông ta cúi đầu lễ phép chào bà Tuân:

-    Chúng tôi giao đồ cho anh Kha và cô Thủy.

Bà Tuân ngạc nhiên:

-    Kha nó không có ở đây. Còn tui là má con Thủy.

-    Dạ, bà nhận dùm cũng được.

Người đàn ông mở cửa xe, trao cho bà Tuân một bó hoa nhiều màu và một hộp vuông gói kín với nơ cài thật đẹp. Chiếc phong bì nhỏ gắn trên nắp hộp chỉ có mấy chữ vắn tắt “Cô Thủy & Anh Kha”. Người đàn ông nói thêm:

-    Khách hàng của chúng tôi đặt mua và nhờ giao hàng. Mọi phí tổn đã được thanh toán. Xin cám ơn bà.

Bà Tuân cũng lí nhí cám ơn, ôm bó Hoa và hộp quà vào nhà. Ông Tuân ngước nhìn, ngoác miệng cười:

-    Ai tặng hoa bà đó? Kép nhí hả?

Bà Tuân lườm ông,  bật cười:

-    Của con Thủy và thằng Kha. Hổng biết ai gửi tặng.

Bà đặt bó hoa và gói quà lên bàn, leo lên lầu mở cửa phòng Thủy. Thủy vẫn còn ngủ yên, mái tóc loà xoà trên gối, chiếc miệng xinh xắn hé mở. Bà Tuân ngồi xuống cạnh con, đưa tay vuốt nhẹ tóc Thủy. Mấy chục năm trước bà cũng như vầy, cũng thon nhỏ, cũng trắng trẻo, cũng tóc đen môi hồng, xinh xắn như con búp bê. Thủy là hình ảnh của bà, là đứa con độc nhất bà thương yêu. Bà đã khóc hết nước mắt khi biết mình không sanh đẻ thêm được nữa, nhưng ông Tuân không thấy đó là vấn đề. Hai người dồn hết thương yêu vào đứa con gái độc nhất, lo lắng cho con từ những chuyện nhỏ nhặt đến những việc quan trọng ở đời. Ông Tuân dùng sự quen biết của mình lo cho Thủy vào đại học ngoại thương, ông mong mai sau Thủy đủ hiểu biết để nhận trách nhiệm điều hành cái công ty may cắt nho nhỏ nhưng phồn thịnh vì nhận không hết những hợp đồng của các hãng may quốc tế.

Khi Thủy quen biết Kha ông bà cũng đã cho người điều tra kín đáo về người con trai có thể trở thành con rể tương lai. Ông bà đã thật vui mừng được biết Kha tuy là con nhà nghèo đông anh em, nhưng học hành giỏi giang, biết tự trọng, yêu Thủy thật lòng chứ không phải vì cơ nghiệp của ông bà. Nhìn Kha và Thủy ông bà Tuân luôn luôn mỉm cười. Chúng nó thật đẹp đôi, ông bà thì thầm, như chúng mình ngày xưa. Ông mỉm cười, và bà nheo con mắt nhìn ông.

Bà Tuân lay nhẹ con:

-    Thủy, thức dạy con.

Thủy mở mắt, vươn vai, nhõng nhẽo:

-    Má! Để con ngủ. Còn sớm mà.

-    Sớm gì nữa, gần mười giờ rồi con. Có ai đó gửi tặng con bó bông. Mẹ để trong phòng khách đó.

Thủy ngồi bật dậy:

-    Bông hả? Ai gửi đó má? Bộ anh Kha bữa nay ‘mát giây’ hay sao? Đâu có phải sinh nhật con.

Bà Tuân lắc đầu:

-    Má đã nói là không biết. Mà không phải của thằng Kha đâu. Ai đó cũng gửi tặng nó gói quà nữa.

Thủy đứng bật dậy chạy xuống cầu thang, bà Tuân lật đật vừa đi theo vừa lắc đầu:

-    Lớn rồi mà như con nít.

Thủy mở to mắt nhìn bó bông và hộp quà, vội vàng rút chiếc phong bì đưa lên mắt đọc:

-    À, của anh Vũ.

Ông Tuân ngước mắt khỏi tờ báo:

-    Vũ nào?

Thủy chỉ chiếc xe Honda dựng sát tường:

-    Anh Vũ, người lái xe Honda bị té, được con và anh Kha giúp. Con nói chuyện này cho ba má nghe rồi mà.

-    À – Ông Tuân hỏi thêm – anh ta thế nào rồi? sao không tới lấy xe?

Thủy nhoẻn miệng cười:

-    Chỉ có mấy chữ đánh máy. Chắc là anh ấy đọc cho tiệm hoa. Anh Vũ nói tạm đi lại được rồi, cám ơn con và Kha đã giúp đỡ. Hì, cái anh này khách sáo ghê. Ảnh hẹn sẽ tới thăm gia đình mình chủ nhật tới, và xin lỗi vì không biết số điện thoại để gọi sớm hơn.

Ông Tuân gật gù:

-    Việt kiều trẻ tuổi và có học, người ta cư xử vậy đó con.

Thủy nhí nhảnh:

-    Để con kêu anh Kha. Hộp kẹo chocolat này cho con luôn chứ ảnh lớn rồi mà ăn kẹo gì nữa.

Bà Tuân góp lời:

-    Con cũng đâu còn nhỏ nhít gì!

Thủy ôm cổ mẹ:

-    Ứ ừ, con còn nhỏ xíu à.

Buông cổ mẹ Thủy nhấc máy điện thoại:

-    Allo, anh Kha hả?

-    …

-    Ồ, Dung. Em nhắn dùm anh Kha tới chị gấp nhé.

-    …

-    Hi hi, không. Hổng phải nhớ. Có chuyện nhờ ảnh thôi. Bye nhé.

                                                                                                  *         *
                                                                                                       *
(Còn tiếp)

Trần Quang Thiệu


Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.