- Đăng ngày 02 Tháng 10 2012
- Lượt xem: 1939
- Thưa ông Vũ, ông có khách.
Vũ ngưng nói, nhìn lên thấy Thủy đứng sau lưng người bảo vệ. Anh nói nhỏ vào điện thoại, lấy tay trái bịt ống nói trước khi vồn vã mời:
- Thủy, vào đây em.
Thủy rụt rè bước vào văn phòng rộng rãi và trang bị hiện đại của Vũ. Anh tươi cười chỉ chiếc ghế cạnh bàn:
- Thủy ngồi đây, đợi anh một chút. Anh nói chuyện cũng gần xong với ông khách này.
Thủy gật nhẹ, ngồi xuống nhìn vu vơ quanh phòng. Vũ bỏ tay bịt ống nói:
- I’m listening. Please go ahead.
Thủy kín đáo quan sát Vũ đang chuyện trò với ai đó bằng tiếng Anh. Giọng anh trầm tĩnh, cử động khoan thai, bàn tay không cầm điện thoại giơ lên giơ xuống theo tiết điệu của tiếng nói. Chiếc cravate mầu nâu nhạt thắt lỏng trên cổ áo chemise trắng tinh dù rằng máy điều hòa không khí gắn trên cửa sổ chạy rè rè. Vài phút sau Vũ buông điện thoại, sau khi chào tạm biệt người khách:
- Thanks a lot. I’m looking forward to hearing from you again.
Anh nhìn Thủy mỉm cười:
- Xin lỗi em nhé. Anh nói chuyện với một đại diện thương mại của Oracle tại Singapore. Họ muốn bán linh kiện, mình muốn mua, mà bàn cãi về giá cả mãi không xong. Em đi đâu mà lạc vào đây?
Thủy giọng ướt sũng:
- Em mang cơm cho anh Kha. Hỏi ông bảo vệ, xin vào gặp, ổng nói hổng biết Kha là ai nên phải nói tên anh ổng mới cho vào.
Vũ cười xoà:
- Kha mới vào làm được ít lâu nên người ta chưa biết mặt, quen tên. Để anh đưa em sang gặp Kha. Kha ngồi ở phòng bên cạnh.
Thủy vùng vằng:
- Hổng thèm gặp anh Kha nữa. Cho chết đói luôn. Em hẹn mang cơm tới mà không chịu ra ngoài đón em.
- Có lẽ Kha bận cái gì đó. Thủy theo anh nào.
Thủy theo chân Vũ ra hành lang dẫn tới một căn phòng rộng ngăn thành những cubicles. Thủy rụt rè giữa những khoảng cách nhỏ hẹp nên Vũ phải đi thật chậm. Anh nói đùa:
- Chịu khó mang cơm đến tận đây. Nhớ Kha lắm hả?
Thủy cười e thẹn:
- Đâu có anh. Anh Kha có giờ học chiều nay, không đủ giờ về nhà ăn cơm nên em … thương hại mang tới. Nhưng dễ ghét, hổng chịu ra ngoài cổng đón … người ta.
Vũ giảng hoà:
- Ở đây ai cũng bận rộn, nhiều người không về nhà ăn cơm mà mang theo thức ăn trưa. Để anh xem, yêu cầu ông phó phòng xếp giờ cho Kha sao để Kha có đủ thì giờ về nhà ăn cơm trước khi tới trường.
Thủy hốt hoảng:
- Anh đừng can thiệp. Anh Kha biết sẽ giận em là tụi em lợi dụng lòng tốt của anh. Với lại chỉ có ngày thứ Tư trong tuần anh Kha mới phải tới trường sớm buổi chiều.
Vũ cười xoà:
- Được rồi. Đây, chỗ ngồi của Kha đây. Hai em cứ ‘vô tư’.
Vũ mỉm cười với từ mình mới học được ít lâu nay để hoà nhập với mọi người. Kha nghe tiếng Vũ lật đật đứng dậy:
- Anh ạ.
Vũ tươi cười vẫy tay cho Kha ngồi xuống, và quay ra, định trở về văn phòng. Thủy nói nhanh:
- Anh Vũ, anh ăn cơm trưa chưa?
Vũ lắc đầu:
- Chưa, nhưng có người mời anh. Chút nữa anh Tám sẽ đưa anh ra ngoài tiệm.
Thủy cười:
- Em định bới cơm cho anh Kha và cho anh luôn, nhưng chắc là anh không …
Thủy không nói hết câu nhưng Vũ hiểu, anh cảm động:
- Cám ơn em. Để khi khác ba anh em mình sẽ đi ăn trưa chung với nhau.
Vũ quay đi, vẫn còn nghe tiếng Thủy cằn nhằn Kha “Ghét anh”, và tiếng Kha năn nỉ:
- Anh xin lỗi. Mải đọc cái article này trên mạng nên quên không ra đón em.
Vũ mỉm cười, thấy vui vì hạnh phúc của đôi bạn trẻ. Anh giơ tay coi đồng hồ nói thầm:
- Còn cả giờ nữa mới tới giờ hẹn với Lệ. Không biết hôm nay ‘mệ’ định ‘bán’ cho mình cái gì.
Lệ là người ông Hân giới thiệu cho Vũ như một người môi giới mua bán nhà cửa, tìm thuê người làm, hay bất cứ những việc nhỏ nhặt nào thân chủ cần đến. Người đàn bà Huế dễ thương, nói giọng Huế chay nghe như hát, nhiều khi phải lập lại hai ba lần, và phải pha tiếng Bắc, tiếng Sài-Gòn cho Vũ dễ hiểu, nhưng Lệ rất kiên trì, không biết mệt khi thuyết phục khách hàng về bất cứ một vấn đề gì. Vũ đang nhờ Lệ kiếm dùm một ‘oshin’, Vũ mỉm cười, tại sao mà gọi người làm là ‘oshin’ thì Vũ còn đang học hỏi cho tiếng Việt của mình thêm phong phú.
Bà Năm coi việc nhà cho Vũ mới được ba tháng đã xin nghỉ vì bà ấy than là chẳng có … việc gì làm, và hàng xóm chẳng có ai trong cái khu nhà … Tây cho bà ấy giao du nên bà chán ngấy! Vũ thuyết phục không được nên đành nhờ Lệ tìm hộ người khác, mặc dù việc nhà không có gì nhiều ngoài bữa cơm buổi chiều, và mang quần áo ra tiệm giặt ủi.
Trước khi ra về cả Kha và Thủy đều ghé vào văn phòng chào Vũ. Biết là Kha luôn luôn e dè khi bước vào văn phòng mình nên Vũ đứng dậy, ra đứng trước bàn giấy để nói chuyện với hai người. Vũ mở lời trước:
- Các em ăn xong rồi há.
Thủy nhìn Vũ cười:
- Anh Kha ăn hết, đâu có còn gì cho em đâu.
Kha kí nhẹ lên đầu Thủy:
- Lần sau không nhờ em nữa.
- Nhớ nhé.
Thủy nói vậy nhưng mắt nhìn Kha âu yếm. Kha có vẻ ngượng với Vũ:
- Xin phép anh chúng em về.
Vũ gật đầu:
- Các em về. Nhớ lái xe cẩn thận.
Thủy cười hi hi:
- Cẩn thận như anh Vũ ấy.
Vũ mỉm cười chỉ ngón tay về phía Thủy như đe dọa. Thủy cười ngặt ngẽo, bước lùi ra cửa nhưng còn cố nói:
- Chủ nhật má em nói anh tớí ăn cơm. Và nhớ đi taxi, hay đi xe ôm.
Vũ cười lớn lắc đầu:
- Xe ôm? Đàn ông ôm eo đàn ông coi giống … ‘gay’ quá. Anh không dám.
Cả Kha và Thủy đều bật cười. Vũ nheo mắt nhìn theo đôi bạn ra khỏi văn phòng rồi mới vui vẻ trở lại ghế ngồi, nhấc điện thoại gọi anh Tám lái xe:
- Allo, anh Tám. Nhờ anh đưa tôi xuống bờ sông Sài-Gòn chút nhé.
o0o
Lệ đã ngồi chờ Vũ trong tiệm ăn sang trọng ngay đầu đường Nguyễn Huệ, hấp tấp đứng lên chào ngay khi thấy Vũ bước vào. Vũ cười xã giao:
- Xin lỗi chị tôi tới trễ.
Lệ đon đả:
- Mô có. Còn 5 phút nữa mới tới giờ hẹn mà.
Vũ kéo ghế ngồi xuống:
- Cứ tới sau đàn bà là coi như trễ.
- Chu choa, đàn ông bên Mỹ ai cũng galant như rứa hỉ?
Vũ cười lảng tránh:
- Chị nói mang người tới giới thiệu. Bà ta đâu?
Lệ chồm người qua bàn nói nhỏ:
- Ngồi bàn bên kia tề. Anh coi được tui sẽ kêu qua.
Vũ nhìn sang dãy bàn gần kề, chỉ thấy một cô gái còn trẻ và có vẻ quê mùa lạc lõng trong nhà hàng sang trọng. Mái tóc hình như mới uốn, áo quần chắc cũng mới mua ngoài phố, hãy còn những nếp gấp. Người con gái hình như không mấy thoải mái, mặt cúi gầm, hai tay loay hoay với ly nước giải khát, như thể là đang ngồi ‘làm việc’ với chính quyền.
Vũ nhíu mày:
- Tôi nói chị tìm dùm tôi người đứng tuổi. Cô gái này còn trẻ quá!
Lệ cười tít mắt:
- Răng mà anh xưa quá đi. Tìm bà già mần chi. Con gái nhanh nhẹn, làm được nhiều việc, và phục vụ hết mình.
Lệ nhấn mạnh chữ ‘phục vụ’ và cứ nhìn Vũ mỉm cười. Vũ chợt hiểu, anh lắc đầu:
- Không, tôi chỉ cần người giúp việc nấu dùm bữa cơm, giữ nhà cho sạch sẽ. That’s it, no more no less.
Lệ cười giả lả:
- Anh Vũ nì. Con nhỏ đó tội lắm, mới ở quê lên, cần việc làm. Anh giúp nó đi. Tui thấy mấy ông Việt kiều già về nước cũng tìm mướn những người còn trẻ để phục vụ. Anh răng mô tề!
- Chị Lệ, đó là cái tệ nạn khiến người ta khinh bỉ Việt kiều. Tôi không phải là hạng người như vậy.
- Chi mô mà sợ. Mấy người có tiền ở đây cũng có người ‘phục vụ’ chứ riêng gì Việt kiều.
Lệ nhoài người qua bàn, nói nhỏ vào tai Vũ:
- Ngay trong công-ty của anh cũng có người như rứa. Tui nói anh nghe …
Vũ xua tay vội vã:
- Tôi không muốn biết. Ai làm gì là chuyện của họ, tôi không thể làm vậy. Bất nhẫn quá.
Lệ nhìn thẳng vào mắt Vũ thuyết phục:
- Nếu anh không giúp nó thì chắc là nó cũng sẽ bị gả bán cho Đại-Hàn hay Đài-Loan. Đời nó sẽ còn khổ hơn nhiều. Anh mướn nó là anh cứu vớt được một đứa con gái khỏi lưu lạc nơi xứ người.
Lòng Vũ chùng xuống xót xa:
- Tôi biết thế, nhưng không thể được chị ạ. Dù tôi chỉ mướn cô ta để làm việc nhà cũng không ai tin là tôi không làm những việc vô luân, và như thế sẽ rất khó cho công việc của tôi ở đất nước này. Tôi biết tình trạng đau thương của những người con gái quê. Tôi đã đọc nhiều về tệ trạng này, đã từng rớt nước mắt vì cảm thương, không thể nào tưởng tượng được sao lại có những người Đài-Loan thiếu tình người như vậy.
Ngừng một chút Vũ lại chua chát:
- Giá mà chính phủ mở rộng cửa hơn, dễ dàng cho các doanh nghiệp làm ăn đứng đắn như Intel, như hãng tôi đang làm, sang đây mở thêm nhà máy thì biết đâu chẳng có thêm việc làm cho những người như cô gái kia. Mã Lai Á làm được, Thái Lan làm được, Ấn Độ và nhiều nước khác nữa làm được thì tại sao nước Việt không làm được? Tôi không phải là chính trị gia, không phải là nhà xã hội học, tôi chỉ là một chuyên viên kỹ thuật với kiến thức giới hạn nên không thể rút ra được một kết luận, nhưng thú thật với chị, tôi rất buồn mỗi khi nghĩ tới điều này.
Lệ thở dài:
- Anh đã nói rứa thì chắc là tôi khó làm anh đổi ý. Thôi, để tui cho o đó về.
Lệ đứng lên, Vũ giơ tay cản lại:
- Khoan đã.
Anh mở ví, lôi ra một ít tiền trao cho Lệ:
- Chị đưa cô ấy chút tiền này, nói là cho tôi xin lỗi. Số tiền ít ỏi, nhưng mong là giúp được cô ta buôn bán lặt vặt, sống qua ngày, hay trở về quê quán. Chúng mình không giúp được tất cả, nhưng ít ra cũng cố gắng giúp lấy một người.
Lệ tần ngần cầm tiền bước sang dãy bàn bên cạnh, nói nhỏ với người con gái đang e ấp ngồi chờ. Vũ thấy Lệ vỗ vai cô ta, trao hết số tiền, và kéo ghế cho cô gái đứng lên. Đi qua bàn Vũ, cô gái ngập ngừng rồi cúi chào thật thấp trước khi chạy nhanh ra cửa. Vũ thấy một giọt nước mắt đọng trên khoé mắt của khuôn mặt còn thơ ngây, anh nhìn theo bùi ngùi.
Trở về chỗ ngồi, Lệ có vẻ hơi buồn:
- Anh Vũ, thôi chúng mình ăn cái gì đã rồi hãy bàn chuyện tiếp.
Vũ gật đầu, giơ tay vẫy người phục vụ, hỏi ý-kiến Lệ, và gọi món ăn cho cả hai người. Lệ trầm ngâm nhìn Vũ thật lâu:
- Tôi chưa thấy Việt kiều nào như anh. Anh nhất định muợn một bà già?
Vũ gật đầu:
- Vâng. Chị giúp tôi được thì càng tốt. Nếu không tôi ăn cơm tiệm, làm lấy mấy việc vặt trong nhà cũng được.
Vũ cười nói tiếp:
- Tập sự để mai mốt lấy vợ cho vợ sai bảo là vừa.
Lệ bật cười, nhưng chợt ngập ngừng, khác hẳn lúc trước đây:
- Anh Vũ, già như cỡ tôi được không?
Vũ mỉm cười:
- Chị chưa già mô!
Vũ thích thú pha tiếng Huế để chọc cười Lệ:
- Chị chừng tuổi tôi hoặc hơn chút đỉnh là cùng.
Lệ thở dài:
- Hơn ba mươi tuổi, một đời chồng, một lần li dị, nhiều lúc tôi thấy mình già lắm anh Vũ à.
Vũ đưa mắt kín đáo quan sát Lệ. Khuôn mặt người đàn bà trang điểm kỹ, và hình như có sự trợ giúp của bàn tay bác sĩ giải phẫu nên trông Lệ rất đằm thắm. Bộ ngực căng tròn dưới lần áo mỏng hợp thời trang, trông Lệ giống như một mệnh phụ, vợ của một ông lớn, hơn là một người trung gian cung cấp dịch vụ. Vũ khen kín đáo:
- Tôi nghe nói đàn bà con gái Huế đều xinh đẹp. Tôi chưa đến Huế nhưng tôi rất tin.
Lệ cuời lớn, khoe hàm răng trắng bóng:
- A ha, không ngờ ông Việt kiều sinh đẻ tại Mỹ mà ăn nói mặn mà như rứa.
Vũ cười:
- Thôi ăn đi chị Lệ. Tôi sắp phải trở về sở làm.
Lệ vẫn chưa chịu cầm đũa;
- Tối nay tôi mang một bà già tới nhà giới thiệu cho anh, được không?
Vũ ngần ngại:
- Sợ phiền chị. Tôi về nhà hơi trễ.
- 9 giờ hay 10 giờ?
- Đâu quá trễ như vậy. Thường thì độ gần 8 giờ tôi về đến nhà.
- Vậy khoảng 9 giờ tôi tới.
Lệ lấy sổ tay và cây viết ra khỏi xách tay:
- Tôi đã có số di động và số văn phòng của anh. Đọc cho tôi điạ chỉ nữa là đủ.
Vũ biết là không thể từ chối nên đành đọc địa chỉ cho Lệ. Lệ nắn nót viết vào sổ tay, miệng mỉm cuời như có điều gì thích thú:
- Bây giờ mình ăn được rồi. Anh khỏi gọi anh Tám. Tôi sẽ đưa anh về bằng cái Toyota cũ rích của tôi.
o0o
Nghe tiếng chuông Vũ nghĩ thầm, bà Lệ này đúng giờ như … Mỹ, nói 9 giờ mà mới 9 giờ thiếu 5 phút đã bấm chuông. Vũ nhanh nhẹn mở cửa, và chỉ thấy Lệ đứng đó tươi cười, anh đưa mắt nhìn quanh xem còn ai đó tới cùng với Lệ nhưng không thấy bóng dáng một người nào:
- Good evening chị Lệ, còn bà già nào đâu?
Lệ cười chúm chím, lấy ngón tay chỉ vào ngực mình:
- Đây, bà già đây.
- You must be kidding.
Vũ buột mồm nói bằng tiếng Anh. Lệ lắc đầu:
- Not really! Anh có mời Lệ vào nhà không?
Vũ xin lỗi và mở rộng cánh cửa, mỉm cười khen Lệ:
- Chị Lệ nói tiếng Anh hay quá.
Lệ nhún vai:
- Cũng phải học. Chẳng nhẽ nói chuyện với mấy lão Tàu và Đại-Hàn bằng tay.
Vũ cười xòa:
- Xin lỗi, tôi quên mất. Chị cứ đi dép vào nhà.
(còn tiếp)
Trần Quang Thiệu