- Đăng ngày 30 Tháng 10 2012
- Lượt xem: 1950
Cali đã vào thu, trời xanh và nắng ấm, nên Vũ quyết định lái xe về San Diego thăm gia đình thay vì đi máy bay. Đã mấy tháng nay Vũ gần như ngộp thở vì đường xá đông đúc của Sài-Gòn, bây giờ trên xa lộ liên bang số 5 rộng thênh thang và thẳng tắp, chiếc 911 của Vũ gầm lên, phóng như bay cho thỏa những ngày nằm chết dí trong garage, chỉ một tuần một lần được người quen của Vũ tới khởi động, giữ cho máy móc an toàn. Mới hơn 12 giờ trưa, chắc là Vũ sẽ về tới nhà trước khi trời tối, và sẽ lại được ăn một bữa cơm gia đình do mẹ nấu mà đã lâu lắm rồi Vũ vẫn không quên hương vị.
Vũ móc điện thoại đi động, bấm số gọi về nhà. Jennifer reo lên khi nghe tiếng anh:
- Where the hell have you been. Bây giờ anh ở đâu? Từ hôm biết anh về Mỹ ngày nào mẹ cũng nhắc.
Vũ cười lớn trong điện thọai:
- I’m on the way home. Chỉ chừng 7 giờ tối là anh về đến nhà. Đợi anh về rồi cả nhà hãy ăn cơm nghe.
Chưa kịp nghe Jennifer trả lời Vũ đã hốt hoảng nhìn thấy xe cảnh sát công lộ chớp đèn đỏ chạy sát theo xe mình. Anh nói vội vàng:
- I’m in trouble. Chắc là vượt quá tốc độ hạn định nên xe cảnh sát rượt theo. Bye Jenni nghe. See you soon.
Vũ bớt tốc độ, từ từ ngừng lại bên lề, quay kính xe xuống, và ngồi yên đợi chờ. Người cảnh sát công lộ thận trọng tiến lại gần, đứng cách xa Vũ một bước, lễ phép hỏi:
- Sir, do you know why we stop you?
Biết rồi, khổ lắm nói mãi, Vũ nghĩ thầm. Anh tự động đưa trình bằng lái xe và thẻ chủ quyền:
- Yes sir, I think I know, and I’m sorry for the speeding.
Người cảnh sát lặng lẽ xem xét giấy tờ của Vũ, hý hoáy viết, cuối cùng đưa trả lại giấy tờ cho Vũ kèm thêm một tờ giấy phạt vì lội lái xe quá nhanh.
- Please drive carefully, and thank you for your cooperation.
Vũ gật đầu, nói cám ơn và rồ máy xe. Chiếc xe lại vọt lên nhưng lần này Vũ cố giữ tốc độ trên dưới 70 dậm một giờ, chỉ vài dậm cao hơn tốc độ được phép. Bị phạt kể ra thì cũng tốn kém và bực bội, nhưng dù sao cũng công bình, và cảnh sát công lộ rất lịch sự. Một lần tại Sài-Gòn, người tài xế taxi tạt xe vào lề đường đón Vũ trên đường Nguyễn Huệ đông đúc, bị cảnh sát chận lại, giữ bằng lái xe, không chịu xử lý ngay khiến Vũ ngồi chờ trong xe nóng bức cho đến khi người tài xế ‘thông cảm’ với cảnh sát công lộ xe mới được cho phép đi tiếp. Người tài xế than phiền “Thế là ngày hôm nay nhịn đói” làm Vũ trạnh lòng. Khi xuống xe Vũ cho ‘tip’ nhiều hơn thường lệ một chút, và Vũ đã ngậm ngùi thấy người tài xế già cúi đầu thật thấp cám ơn.
Qua Westminster Vũ tạt vào nghĩa trang thăm mộ Thu-Loan. Mấy tháng rồi Vũ mới trở lại nơi này. Trời đã về chiều, nghĩa trang vắng vẻ nên trông càng thêm u buồn. Vũ không còn ứa nước mắt mỗi lần tới đây như xưa nhưng lòng anh vẫn buồn ray rứt. Vũ ngồi xuống, đưa tay xoa nhẹ tấm hình Thu-Loan gắn trên mộ bia, thì thầm như thể ngày nào còn sống với nhau:
- Anh về nè này Loan. I miss you so much.
Sợ không kịp về đến San Diego trước khi trời tối nên Vũ không dám nán lại nghĩa trang lâu hơn. Anh nói nhỏ trước khi giã từ:
- Vài ngày nữa anh trở lại. Anh sẽ mua hoa cho em. Mua hoa hồng đỏ và cả hoa vàng mà em thích. Ngủ ngoan nghe Loan.
Vũ hơi thẫn thờ nên lái xe chầm chậm trên đọan đường từ nghĩa trang về nhà. Xe ngừng trên driveway là Jennifer đã nhẩy ra reo hò, đỡ chiếc suitecase nhỏ trên tay anh:
- Mẹ chờ anh nãy giờ.
Vũ khoác tay em đi vào nhà:
- Em dạo này sao? Khỏe không, mà sao trông em đen vậy?
Jennifer liếng thoắng:
- Dạo này trời nóng, em đi tắm biển thường. Mẹ nói em trông như con mọi! Hì hì, trời sắp lạnh rồi. Trốn ở trong nhà ít lâu là lại trắng mốc ra!
Vũ bật cười:
- Em nói tiếng Việt khá lắm. Bộ mới có boy friend Việt Nam hả?
Jennifer nhìn anh nhè nhẹ gật đầu. Vũ mỉm cười hỏi thêm:
- FOB?
- No. Not ‘Fresh Off the Boat’. Tâm qua Mỹ vài năm rồi. Không nói chuyện em nữa. Em muốn nghe anh nói về Việt-Nam, và đời sống của anh bên đó, nhất là – Jennifer cười hi hí – các người đàn bà anh gặp!
- Các nggười đàn bà! Em làm như anh đào hoa lắm không bằng. Nhưng thôi, để tối nay anh sẽ nói em nghe.
Em lớn thật rồi, Vũ nghĩ thầm, và nhìn dáng dấp em Vũ không khỏi bâng khuâng nghĩ tới Thủy. Bây giờ đã là buổi sáng ở Sài-Gòn. Giờ này có lẽ Thủy đã tời trường, không biết có lớp không hay là đang dạo phố với Huỳnh Mai và Diễm-Chi. Vũ biết dạo này Kha bận nên hầu như không tới đón Thủy tại trường. Mong là em không buồn. Vũ nhè nhẹ thở dài.
Mẹ đón Vũ ngay cửa, mắt nhìn đầy thương nhớ, chưa kịp nghe Vũ chào đã than:
- Con dạo này gày quá. Ăn uống thế nào hả con?
Lòng Vũ chùng xuống, con hơn ba mươi tuổi rồi, còn bé bỏng gì nữa đâu mà mẹ cứ lo toan. Anh gọi “mẹ” thật dịu dàng, và an ủi:
- Mẹ đừng lo cho con. Thời tiết bên đó khá nóng nên con hơi gầy, nhưng con khỏe mẹ ạ. Bố đâu?
- Bố con ở trong nhà, đợi con về ăn cơm đó con.
Bố ngồi yên trên ghế, đầu hơi cúi, nghe Vũ hỏi thăm sức khỏe. Lâu lắm bố mới nhìn lên:
- Bố vẫn thường. Con dạo này còn …
- Sao cơ hả bố?
- Con cũng lớn tuổi rồi. Đã đến lúc nghĩ tới việc lập gia đình. Con Loan dầu sao thì cũng đã yên phận. Con phải nghĩ tới mình. Đừng buồn nữa Vũ ạ.
Bố mẹ chưa bao giờ gặp Loan nhưng Vũ đã gửi hình về nhà và hẹn Christmas năm đó sẽ đưa Loan về. Cuộc tình đổ vỡ, Vũ cũng đã kể cho bố mẹ nghe. Mẹ là người giầu tình cảm nên cứ xót xa khi biết Loan gặp tai nạn qua đời, nhưng bố không bao giờ nhắc đến Loan, cho đến lúc này. Vũ chỉ nói vắn tắt:
- Con đang cố đó bố ạ. Nhưng vợ chồng, như mẹ nói, là do duyên số, con cũng đành với phận mình.
Jason cũng đã từ trên gác xuống chào anh, và mọi người ngồi vào bàn ăn. Jennifer chưa quên câu chuyện hồi nãy:
- Anh Vũ, anh quen những ai ở Việt-Nam, nói em nghe, nếu không để em giới thiệu bạn em cho.
Jason phê bình:
- Bạn của Jenni là lũ con nít. Em còn không thèm. Sức mấy anh Vũ chịu.
Jenifer cãi lại:
- Xí. Bạn em nói Jason là ông cụ non, no fun! Anh Vũ lúc nào cũng vui vẻ. They like him!
Mẹ lên tiếng:
- Các con có im lặng nghe anh nói chuyện không nào! Tại sao các con cứ hay cãi nhau vậy?
Jennifer và Jason im lặng nhìn nhau. Vũ cười, nhìn mẹ và các em:
- Ở gần thì vậy đó mẹ. Mai mốt, đi làm xa hay theo chồng tới một nơi nào đó là lại nhớ thương anh em và gia đình rất nhiều.
Jennifer mủi lòng:
- Tụi em lúc nào cũng nhớ anh Vũ, phải không Jason?
Jason không nói, chỉ gật đầu. Jennifer hỏi Vũ:
- Anh quen ai ở bên đó không? Anh mà lấy vợ Việt-Nam là mẹ mừng.
Vũ cười:
- Anh có quen một người, nhưng …
Vũ cúi đầu nghĩ tới một người nhưng lại nói về một người:
- Nhưng cô ấy là bác sĩ nên không muốn qua Mỹ đâu.
Vũ thở dài nói tiếp:
- Ở đời có một trăm chuyện thì tới chín muơi chín chuyện không được hài lòng. Cũng như Lệnh Hồ Xung yêu tiểu sư muội nhưng cô ta lại yêu một người khác nên ngày nghe tin cô ta lấy chồng Lệnh Hồ Xung khoáng đạt như thế mà vẫn chạy lên núi khóc dòng.
Giọng Vũ thoảng buồn. Jennifer ngơ ngác:
- Lệnh Hồ Xung là ai?
Bố lên tiếng:
- Các con ăn cơm đi. Lúc nào có dịp bố sẽ nói cho nghe.
o0o
Hôm nay là thứ Tư, như thường lệ Thủy lại mang cơm tới sở cho Kha. Nhìn Kha ngồi ăn vội vã Thủy muốn hỏi nhưng rồi vẫn giữ lặng yên, cúi đầu nhìn bàn chân đang vẽ những vòng tròn vô nghĩa trên nền gạch hoa. Kha ăn xong, nhẹ nhàng kéo tay Thủy:
- Đi em, bây giờ anh phải tới trường. Tối anh tới gặp em.
Thủy nhẹ gật đầu, xếp lại bát đũa vào trong túi xách, đứng lên đi về hướng văn phòng Vũ. Kha nhắc:
- Anh Vũ vẫn chưa về, mình ra lối này cho gần.
Thủy ngần ngừ nhưng rồi vẫn hỏi:
- Anh biết bao giờ anh Vũ trở lại không?
Kha lắc đầu:
- Không, anh không được biết.
- Có bao giờ anh Vũ đi luôn không nhỉ?
Kha cười:
- Em nghĩ vớ vấn. Nhiệm kỳ của anh ấy ở đây còn cả năm. Lúc này công việc đã bận rộn nên anh ấy sẽ phải đi về thường xuyên, nhiều khi không biết trước, nghe bên đó gọi là ra phi trường liền.
- Thiệt hả?
- Anh có nghe anh Vũ nói qua một lần, còn ông Vọng luôn luôn nhắc nhở chúng anh làm tốt để anh Vũ có kết quả khả quan về Mỹ báo cáo. Thôi anh đi nhé.
Và Kha ghé tai Thủy thì thầm bằng tiếng Anh:
- I love you.
Thủy vùng vằng:
- Bộ nói bằng tiếng Việt ngượng hả?
Kha cười xòa, lặng lẻ vẫy tay chào Thủy và rồ máy xe lẫn vào đám đông. Thủy cũng lên xe nhưng tự dưng không muốn về, cô quay đầu xe tới thẳng nhà Diễm-Chi.
Nghe tiếng chuông Diễm-Chi ra mở cữa, ngạc nhiên thấy Thủy dắt xe đứng chờ:
- Ủa. Trời nắng quá mà mày đi đâu đó?
Thủy cằn nhằn:
- Tới thăm mi không được sao. Mở cửa đi con quỉ nhỏ.
Diễm-Chi mở rộng cánh cửa cho Thủy dắt xe vào:
- Tao hỏi vậy thôi, nhưng biết rồi. Mày tới tao bất thường là vì lại cãi nhau với anh Kha nên buồn cần người tâm sự chứ gì?
Thủy cười gượng, buông mình ngồi xuống sofa:
- Không đúng hẳn, nhưng …
- Nhưng quả có buồn?
- Và tức nữa, mà không phải tại anh Kha.
- Ai?
- Anh Vũ!
- Cái ông anh người Mỹ da vàng mà mày đòi giới thiệu cho tao ấy hả? Ông ấy làm gì mà mày buồn?
- Ảnh về Mỹ mà hổng nói cho tao biết!
- Về luôn?
- Không. Về bển họp hành gì đó.
- Xời. Tưởng gì! Bộ mày …
Thủy im lặng không nói. Diễm-Chi rụt rè:
- Bộ mày … nhớ ổng hả?
Thủy vẫn im lặng. Diễm-Chi ngồi xuống cạnh Thủy, vòng tay ôm vai bạn:
- Mày sao vậy. Coi chừng … lậm là khổ. Mà không phải chỉ mình mày đâu.
Thủy lắc đầu:
- Tao hổng biết. Chắc không phải tao … thương ảnh đâu. Bất quá tao nhớ ảnh vậy thôi. Tức nữa. Trước đây tuần nào tao cũng gặp ảnh một hai lần, làm gì ảnh cũng cho tao biết. Đùng một cái đi về Mỹ mà hổng cho tao biết để tao … tiễn đưa.
Nói một hơi xong Thủy thấy nguôi ngoai phần nào. Cô nhìn bạn:
- Mày thấy tao … có điên không?
Diễm-Chi bật cười:
- Tao nghĩ là mày bình thường vậy thôi. Có … thương mới nhớ, và mới giận hờn. Đúng không?
- Tao đã nói là không biết mà!
Diễm-Chi thở dài:
- Có lẽ tình cảm mày chưa rõ rệt. Nhưng tao hỏi mày nhé. Mày đối với anh Kha bây giờ thế nào?
Thủy ngần ngừ:
- Tao vẫn thương anh ấy mà! Tao vừa mang cơm vô sở cho ảnh nè.
Diễm-Chi lắc đầu như thế chịu thua. Thủy nhìn bạn, bâng khuâng tự hỏi lòng mình, có phải Thủy mang cơm vào để chỉ gặp Kha, hay là …
Thủy lại cúi đầu im lặng, bỗng nhiên Diễm-Chi hỏi một câu làm Thủy ngẩn ngơ:
- Còn anh Vũ, anh ấy đối với mày ra sao? Anh ấy có … yêu mày không?
Thủy ngồi yên, bỗng dưng cô ứa nước mắt:
- Tao không biết. Chưa bao giờ anh ấy tỏ tình. Lúc nào cũng để ý săn sóc tao nhưng chỉ như người em gái thôi.
Diễm-Chi lắc đầu:
- Tao không tin giữa hai người con trai và con gái xa lạ nhưng còn trẻ lại chỉ có tình anh em.
Nghe Diễm-Chi nói bỗng dưng Thủy thấy xúc động, và mơ hồ cảm thấy Diễm-Chi đã nhìn rõ những gì Thủy không dám tìm hiểu cho chính mình. Diễm-Chi hỏi tiếp:
- Nếu anh ấy cũng yêu mày thì mày tính sao? Mày sẽ đối xử với Kha thế nào?
Thủy Chưa bao giờ nghĩ đến điều này nên bối rối, không biết trả lời sao. Cô dậm chân, đứng lên:
- Chán mày quá. Tao tới để … tâm sự với mày chứ đâu phải để mày ‘thẩm vấn’ tao.
Thủy vùng vằng bỏ ra về. Diễm-Chi thở dài nhìn theo bạn. Thủy ơi, tình yêu có trăm lần vui có vạn lần buồn. Tao đã hát câu này hàng đêm, và tao cũng chẳng hơn gì mày, cũng buồn, rất buồn và đau khổ vì tao yêu người có vợ mà người ta không biết, chỉ coi tao như cô sinh viên mới lớn, đắm đuối nghe thầy giảng bài.
(còn tiếp)
Trần Quang Thiệu